Niemvuigiaitri
Niemvuigiaitri.Xtgem.Com

Nơi Hội Tụ Mọt Sách
HomeTìm KiếmPh.Chat
>>>Phím tắt(ấn vào đây nếu thấy Xtscript error: timeout)
Mất anh là định mệnh
↓↓ > > Mất anh là định mệnh
MT932-HJ (Sáng Lập Viên)


- Alo, chào anh, anh là Đặng Minh Lâm?

- Vâng là tôi đây.

- Tôi là nhân viên của Trung tâm Tiệc Cưới, chiều qua chị Nguyễn Ý An đã đến hủy tiệc cưới vào cuối tháng sau. Chị ấy nói là không cần thông báo với anh nhưng chúng tôi vẫn quyết định thông báo để anh được biết. Về chuyện này chúng tôi rất lấy làm tiếc...

Nhân viên trung tâm còn nói thêm vài điều nữa nhưng với Lâm nhiêu đó đã là quá đủ. Anh không thể tiếp nhận thêm bất cứ thông tin nào nữa ngoài ba chữ HỦY TIỆC CƯỚI.

Lâm bấm số gọi cho An. Cô khóa máy. Lâm tức tốc đến nhà cô, chỉ có bố mẹ cô ở nhà, họ nói rất lấy làm tiếc về những gì An đã làm, họ đã cố thuyết phục cô nhưng không có tác dụng gì. Cô luôn làm cho được những gì mình muốn, bất chấp hậu quả, bất chấp đúng sai, tính cách ấy trước giờ vẫn không có chút thay đổi.

Mẹ An tiến đến gần Lâm, bà đặt tay lên vai anh và nói: Bác xin lỗi cháu, gia đình bác sẽ đến xin lỗi ông bà sui gia vào một ngày gần nhất. Hôn lễ này không thành, lỗi này thuộc về An và gia đình bác đã không biết bảo ban nó. Con đừng tìm nó nữa, nó đã đi xa lắm rồi. Đó là lời cuối cùng An nhờ bác nhắn lại với con. Lâm, con là người đàn ông tốt, An nhà bác coi như không được hưởng phúc phận ấy rồi.

Lâm ra về. Có một thứ gì đó vừa chết đi và không thể hồi sinh lại lần nữa trong anh.

6 năm sau.

An cầm tờ giấy xét nghiệm âm tính rời khỏi phòng xét nghiệm của một bênh viện lớn nằm ở phía Nam nước Pháp. Sau gần 6 năm điều trị, căn bệnh ung thư cổ tử cung quái ác cũng đã chịu buông tha cô. Vì phát hiện khá sớm và chế độ điều trị tốt nên giờ đây, cô đã hoàn toàn khỏe mạnh và lại có cơ hội được làm mẹ. Rời khỏi bệnh viện, cô nối máy gọi về Việt Nam, người đầu tiên đón nhận tin vui của cô là mẹ, cô nói sẽ về Việt Nam trong tháng sau. Trò chuyện với mẹ xong, cô bẻ tay lái quẹo vào một con phố quen, cho xe vào bãi đỗ và rảo bước ra phía công viên đối diện.

Một buổi chiều đầu hè mát mẻ, hít một hơi thật sâu cho không khí tràn ngập khoang phổi, An chọn một chiếc ghế đá trong công viên, cô ngồi xuống và xem đi xem lại kết quả xét nghiệm. Một giọt nước tròn vo rơi xuống và thấm vào tờ giấy nhanh chóng, cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Trong tiếng khóc nức nở của mình, cô lại nghe thấy tiếng Lâm đầy giận giữ, tiếng anh sập cửa, tiếng bước chân xuống cầu thang gấp gáp, tiếng xe rồ ga phóng đi trong đêm yên tĩnh của buổi tối hôm đó – buổi tối cuối cùng cô gặp Lâm trong phòng ngủ nhà mình.

Chớp mắt, nó đã trở thành những kí ức hằn sâu mãi trong tim cô, ám ảnh cô trong suốt những năm tháng sống ở xứ người.

Sài Gòn đón cô bằng những cơn mưa xối xả. Những hạt mưa tròn vo đua nhau đáp xuống, vỡ òa trên mặt kính, cái gạt nước cứ duy chuyển không ngừng trước mắt. Ngồi trong taxi từ sân bay về nhà, cô chìm đắm trong giai điệu nhẹ nhàng, thướt tha của bài The day you went away…

I remember date and time

September twenty-second Sunday twenty-five after nine

In the doorway with your case

No longer shouting at each other

There were tears on our faces

Bỗng dưng cô hét lên: Dừng xe. Người tài xế thắng gấp và cả hai ngã nhào về phía trước. Cô thanh toán tiền, bước ra khỏi xe và biến mất vào màn mưa vài giây sau đó, ông lắc đầu, vào số rồi cho xe chạy vụt đi. Cô lóng ngóng với chiếc ô bé tẹo trong tay và chiếc vali to đùng phía sau, ngoài trời mưa như trút nước. Cô đưa tay xin đường và chỉ 5 phút sau, An bước vào một quán cà phê bên kia đường, ở đầu khúc cua.

An chọn cho mình một chỗ ngồi gần cửa sổ. Cô gọi một cốc ca cao nóng và bắt đầu nhìn một lượt khắp quán. Cách bài trí của quán đã thay đổi theo hướng hiện đại hơn rất nhiều, có thêm nhiều bàn ghế và hình như những bản nhạc được mở cũng đã thay đổi so với 6 năm trước. Cô chợt chạnh lòng, bao nhiêu năm đã trôi qua, tuổi trẻ đã ở lại sau lưng, khổ đau tiếc nuối đều đã nếm trải, con người cũng khác xưa, trách sao được cảnh vật không đổi thay. An bỗng nhớ đến Lâm da diết, nhớ cái nụ cười hiền hòa, nhớ cái cách anh ngồi đây và choàng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng. An nhắm mắt lại, khung cảnh xưa, con người xưa ùa về trong trí nhớ, cũng cái đêm anh trao cho cô lời cầu hôn, ở chính nơi đây, ngay chỗ này, anh đã hôn lên môi cô, nụ hôn nồng nhiệt nhất của thời thanh xuân.

Anh đang ở đâu? Có còn nhớ đến em không? Bao nhiêu năm xa cách như thế liệu anh đã bao giờ tự hỏi vì sao ngày ấy em ra đi không lời từ biệt. Xin anh hãy hiểu cho em, em không thể đến với anh khi biết mình mang căn bện ung thư quái ác và không thể sinh con. Em xin anh hãy tha thứ cho em vì những đau khổ em đã mang đến trong cuộc đời anh. Em ngàn lần xin lỗi…
Một tiếng hát con nít phá vỡ những suy nghĩ mông lung, níu cô về thực tại. Cô bé con ngồi ở ghế bênh cạnh đang ru cho búp bê ngủ, cô bé trạc 5-6 tuổi, trông rất đáng yêu với hai bím tóc ngúng nguẩy trước ngực.

An trò chuyện với cô bé và biết được cô bé ch&iac
« Trước12
Chia sẻ lên: share facebookshare googleshare twitter
Nếu phát hiện truyện có sự cố như thiếu,sai sót,..các bạn vui lòng báo cho Admin Qua facebook để mình chỉnh sửa sớm nhất nhé.
http://fb.com/laukho.nuocmat.501
↑↑ | Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục với bài viết Mất anh là định mệnh
TOP BÀI VIẾT
>>7 ngày làm gia sư - fmnghuy (full)
>>Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Xem thêm tác phẩm hot...
Trang Chủ | Reload | Liên hệ

Pair of Vintage Old School Fru