”Được rồi, nhưng ông cũng phải giúp tôi một việc“.
”Bất kì điều gì!... mà tôi có thể“.
”Lần này tôi quay về là để lấy đồ trang sức lên Luân Đôn dự một buổi dạ tiệc . Buổi tiệc quan trọng mà! Tuy nhiên, tôi...“
Horace mỉm cười:“Như mọi phụ nữ khác, cô lại quên chìa khoá ở đâu đó rồi đúng ko?“
”Vâng“- Cô gái nhẹ nhàgn đáp.
”Để đó cho tôi! Song tôi phải phá khoá cơ.“.
Cô gái vui vẻ:“Ko sao! Chúng tôi còn nghỉ lại Luân Đôn dài dài. Ba ngày nữa tôi sẽ trở lại rồi nhờ ông tới sửa hộ két sắt luôn. Chồng tôi sẽ ko biết gì về chuyện này và anh ấy sẽ ko thể trách tôi là chúa đãng trí“
Chỉ trong một giờ, lão đã hoàn tất mọi việc, rời khỏi nhà cô gái với một niềm vui khó tả.
Giữ đúng lời hứa với cô gái trẻ tốt bụng, ba ngày sau, lão quay lại để chữa cái két sắt cho cô gái. Trên đường đi, lão nghĩ tới những quyển sách sắp xuất bản và lão đã dự định một vụ trộm khác an toàn và cẩn thận hơn. Nhưng lão ko còn cơ hội nào để thực hiện một vụ trộm khác. Cảnh sát đã túm cổ lão khi lão vừa bước chân qua cửa. Bà chủ nhà đứng đó, ko phải cô gái mà một bà già sáu mươi, bà ta nói rằng két sắt đã bị khoắng sạch và câu chuyện về cô gái mặc bộ đồ đỏ của lão là tưởng tượng. Cũng chẳng có ai tin lão bởi người ta tìm thấy dấu vân tay của lão cũng như chẳng ai có thể tin được câu chuyện lạ lùng kia: bà chủ nhà nhờ tên trộm mở két sắt hộ...