Bên trong, cách bố trí phòng cũng vậy. Nhưng giấy dán tường trông mới hơn.
- Biết đâu ở đây ta sẽ may mắn hơn. Hannibal ơi, rọc giấy đi!
Hannibal tuân lệnh, ông Grant kéo một đoạn giấy lên... nhưng không thấy gì phía dưới. Không nản chí, cả nhóm bước qua các phòng khác. Hoài công. Và thời gian cứ trôi qua!
- Chỉ còn một ngôi nhà - ông Grant thở dài - Đi!
Bốn người bước về phía ngôi nhà thứ ba tương ứng với mô tả của bà Miller. Khi ông Grant định bẻ khóa cánh cửa đóng kín, Hannibal chiếu sáng bằng đèn pin. Bảng kim loại mang số nhà óng ánh lên dưới đèn sáng.
- Tắt đèn! - ông Grant sẵng giọng ra lệnh - Không nên gây chú ý!
- Thưa ông, tôi đã kịp để ý được một điều - Hannibal trả lời - Dường như nhà này đúng là nhà cũ của bà Miller.
- Sao cậu biết được, Babal? - Bob hỏi khẽ.
Không khí ngoài đường có vẻ lạ lùng đến nỗi người ta có cảm giác là phải thì thầm để nói chuyện.
- Đúng. Làm sao cậu biết được? - Ông Grant hỏi lại.
- Nhà này mang số 71 - Hannibal giải thích. Số mới. Còn số cũ, số ở Danville Street, đã bị xoá, nhưng vẫn còn thấy số cũ dưới lớp sơn.
- Thế à? Xem nào! Chiếu sáng lại đi, nhưng một chút thôi.
Hannibal tuân lệnh. Dưới chùm sáng đèn pin, số cũ hiện lên, vẫn còn thấy được.
- Số 532! - Peter thốt lên. Và có thể nói là... số đúng!
- Hay quá Hannibal - ông Grant nói - Từ nay ta sẽ biết là ta không làm việc công cóc. Ta hãy vào và tìm nhanh ra tiền!
Cánh cửa kêu rắc rồi mở ra. Tất cả vào vào phòng khách. Sắp chiến thắng rồi. Chỉ cách đó có vài bước, năm mươi ngàn đô-la đang chờ đợi, giấu dưới lớp giấy dán tường.
- Hannibal ơi, chiếu đèn cho sáng đi - Ông Grant yêu cầu.
Chùm sáng đèn pin đi một vòng bốn bức tường: phòng được trang trí giấy rất dày có hoa văn nổi.
- Chắc chắn tiền ở đây - ông Grant nói. Giấy dày như thế này là nơi lý tưởng để giấu giấy bạc ở dưới. Làm việc đi!
Hannibal vôi tách lớp giấy dày, ông Grant kéo ra. Phía dưới chỉ có thạch cao.
- Ta hãy đi từ góc kế rồi tiến hành theo thứ tự, đi một vòng quanh phòng - ông Grant khuyên - Rõ ràng năm mươi ngàn đô-la bằng tờ bạc lớn không thể nào chiếm hết diện tích của một căn phòng nổi. Nhanh lên!
Khi ông Grant và Hannibal đã xem xét xong vách tường trái và chuẩn bị chuyển sang vách kế tiếp, còn Peter và Bob thì chiếu sáng, đột nhiên có tiếng động làm mọi người giật mình.
- Cái gì...? - Ông Grant định nói. Ông Grant không nói hết câu được. Cửa ra vào mở ra thật mạnh. Tiếng chân trước nặng nề làm rung sàn nhà, ánh sáng đèn pin làm chói mắt ông Grant và Ba Thám Tử Trẻ.
Rồi phía sau cái đèn pin này, một giọng nói hung dữ ra lệnh:
- Tất cả đứng yên tại chỗ! Giơ tay lên! Chương 16
Grant và Ba Thám Tử Trẻ tuân lệnh, chớp mắt dưới ánh sáng chói mắt rồi giơ tay lên theo mệnh lệnh. Tất nhiên là không thể nhìn thấy được những kẻ đứng trong vùng tối phía sau cái đèn pin.
- Nếu là cảnh sát - ông Grant bắt đầu nói bằng một giọng bình tĩnh - tôi xin thông báo rằng tôi là George Grant, thuộc Công ty Bảo...
Tiếng cười ngắt lời ông Grant.
- George Grant! Buồn cười quá! Đây là chuyện mày đã nói cho bọn nhóc hả.
Hannibal mím chặt môi và đột ngột nghĩ ra.
- Đây không phải là ông Grant, thám tử Công ty bảo vệ các ngân hàng sao? - Hannibal hỏi.
- Thằng này hả?
Tiếng cười lại vang lên, lớn hơn lần đầu.
- Ha ha ha! Thằng này hả? - Giọng nói khàn khàn hỏi lại - Đây là Simpson lưu manh, tên lừa khôn nhất chưa từng thấy!
- Nhưng ông ấy đã cho chúng tôi xem giấy tờ mà! - Peter la lên.
- Tất nhiên là giấy tờ thì có. Giấy tờ hợp lệ. Được in ra đặc biệt cho hắn! Giấy tờ loại gì cũng có! Các cậu đừng có buồn vì đã bị lừa. Hắn đã lừa được cả cảnh sát mà, nhiều lần!
Người đàn ông không thấy mặt ngưng cười để nói chuyện với ông Grant giả danh.
- Mày định qua mặt tụi tao để lấy tiền, đúng không Lưu manh? Nhưng khi thằng bé mập kia bước vào kho bãi mà không thấy trở ra, là tụi tao nghi ngay. Tụi tao biết rằng ngôi nhà nằm đâu đây. Tụi tao cũng đã khai thác được thông tin từ tay quản lý tòa nhà mà chính thằng bé mập phỏng vấn, nên tụi tao đến đây ngay. Tụi tao đã nhìn thấy đèn khi mày vào đây. Và bây giờ tụi tao đã có mặt để sẵn sàng làm tiếp công việc thay mày.
Giọng nói của Simpson Lưu Manh, tức George Grant, vang lên, vẫn bình tĩnh:
- Mày là thằng Mũi Méo đúng không? Vây thì nghe đây! Sao ta không cùng hợp tác với nhau? Chúng tôi vẫn chưa tìm ra tiền và tao có thể giúp ích tụi mày...
- Câm mõm! - Gã đàn ông cầm đèn thô lỗ nói - Tụi tao đủ lớn để tự tìm ra tiền. Còn mày, thì tụi tao sẽ giao mày cho cảnh sát. Cho mày chừa cái tật phản. Bây giờ tất cả hãy quay mặt lại vào tường. Hai tay để sau lưng, đừng hòng chống cự. Sẽ phải hối hận đấy.
Rồi hắn nói với đồng bọn:
- Thằng Nhóc! Léo! Đi lấy dây! Ta sẽ trói chặt bọn chúng.