Niemvuigiaitri
Niemvuigiaitri.Xtgem.Com

Nơi Hội Tụ Mọt Sách
HomeTìm KiếmPh.Chat
>>>Phím tắt(ấn vào đây nếu thấy Xtscript error: timeout)
Biệt Thự Hoàng Tử-chirikamo (full)
↓↓ > > Biệt Thự Hoàng Tử-chirikamo (full)
MT932-HJ (Sáng Lập Viên)


Không rõ tối nay hắn có về không nữa. Lúc nãy nó định hỏi thì chưa gì Thiên Vũ đã cúp máy rồi. Thôi mặc kệ, thích về thì về, không về thì thôi. Nó quyết định như thế và bật máy tính lên chơi game.

Nó gõ từng chữ: “ trochoi1000.com”

Chơi trò gì đây nhỉ? … Khỉ ăn chuối… Thấy có vẻ hay nên nó click vào và bắt đầu chơi. Thấy con khỉ loi choi chạy qua chạy lại, lúc thua cuộc lại nhăn nhó cáu kỉnh, nó lại nhớ đến Thiên Vũ. Lòng khó chịu đến lạ.
Nó bực bội tắt ngay, sau đó lại gõ trang khác: “ gamevui.com”

… Khỉ trèo cây…

Trời đất ơi! Hình như bây giờ trên mấy web game mini cứ toàn khỉ là khỉ hay sao ấy. Lần này thì nó quyết định tắt máy luôn, không chơi thêm trò gì nữa.

Hình như nó đang giận hắn ta thì phải. Nhưng giận về điều gì chứ?

Tại hắn dành quá nhiều thời gian cho Tiểu Hồng à? Không phải!

Tại hắn cáu gắt với nó ư? Cũng không… nó đã quá quen với cái thái độ đó của hắn rồi. Thậm chí khi hắn không như vậy, nó còn cảm thấy lạ lẫm nữa ấy chứ.

Hay tại… hắn nói lời yêu nó? Nếu là vì thế này thì kì cục quá. Chuyện đó đúng là hơi khó hiểu nhưng chẳng thể làm cho nó khó chịu thế này được…

Thực ra thì chuyện này làm sao lí giải được chứ khi ngay cả nó lúc này cũng chẳng hiểu chính mình nữa là ai.

Bỗng…. “ Cốc! Cốc! Cốc!” Tuy rằng nghe mồn một tiếng gõ cửa nhưng nó cứ làm lơ, đúng hơn là nó không muốn bước dậy nữa – nó mệt mỏi. Nó cứ thế tựa lưng vào con gấu bông, thẩn thờ lẩm nhẩm hát…

-Thoại My! Mở cửa!

“Là giọng của Thiên Vũ.” Nó mỉm cười lật đật chạy ra ngay. Có người nào đang giận người khác mà lại như nó không nhỉ? Nếu có… thì chỉ có nó mà thôi.

- Anh về rồi đó hả?

-Ừ! Nhưng lát nữa tôi lại đi. _ Hắn ngập ngừng nói _Tôi chỉ muốn xin lỗi cô thôi, Thoại My à. Khi chiều tôi… cư xử hơi quá!

Đôi mắt hắn cũng hằn vết thâm quầng. Có lẽ do mệt mỏi và căng thẳng quá. Nó cảm thấy hơi xót xa nhưng vẫn cố gắng cười nhẹ nhàng:

-Không sao đâu! Tôi đâu có nghĩ nhiều._ Nói rồi nó lại chuyển sang cười gượng gạo_Vả lại… tôi cũng đâu có quyền gì để trách anh!

Hơn lúc nào hết nó cần một giọng nói đầy ấm áp, yêu thương để an ủi, vỗ về. Nó đang trông mong một điều gì đó… chính xác là ở hắn. Nhưng liệu hắn có hiểu không hay vẫn vô tâm như ngày nào?

-Thế thì tốt rồi! Cảm ơn cô! Bây giờ tôi đi lấy một số vật dụng và sẽ ngủ lại ở bệnh viện để theo dõi tình hình của Tiểu Hồng. À, có người thông báo với tôi là tuần sau trường mình được nghỉ vì lí do gì thì tôi cũng không rõ. Phiền cô nói lại với Nhất Bảo giùm.

-Cảm ơn anh đã thông báo. À…Có chuyện này tôi muốn nói với anh… Đó là… - Nó dồn hết can đảm để nói thì bỗng…

“ Sorry…Sorry…Sorry My Baby…”

Chuông điện thoại của hắn chợt reo bắn lên. Hắn khẽ nhíu mày rồi vẫy tay bước đi. Nó chới với. Cứ mỗi lần nó định nói một điều gì đó khó nói thì y như rằng là lại có một điều gì đó cản lại. Nó thở dài, khóe mắt khẽ cay cay… Chã có lí do gì khiến nó phải khóc.

Đáng lẽ ra nó phải mỉm cười mới đúng chứ nhỉ? Bởi vì giờ đây, Thiên Vũ phải nên dành trọn thời gian chăm sóc cho Tiểu Hồng
Tại bệnh viện.

Nó cố gắng nhanh nhẹn và cẩn thận từng bước chân. Chỉ vài phút sau thì nó đã đứng trước cửa phòng Tiểu Hồng. Nó định bước vào thì kịp nhìn qua khe cửa…

Tiểu Hồng ngồi ở trên giường, lưng tựa vào gối và cười nhẹ nhàng:

-Anh ở đây cả đêm với em đấy à? Sao anh không về nghỉ…?

-Anh nói rồi… Anh ở đây với em… - Thiên Vũ nói bằng giọng nhẹ nhàng mà chưa bao giờ hắn nói như vậy với nó.

Nó bấm bụng, chuyện này cũng đâu có gì là to tát.

-À… Có một điều mà em muốn hỏi anh lần nữa… - Tiểu Hồng nói giọng ngập ngừng – Anh… Anh có người khác rồi à…? Thoại My ấy…

Nó chột dạ, cố gắng ghé tai sát vào vách cửa để cố gắng nghe kĩ hơn.

-Ơ…Anh… Anh… - Thiên Vũ cũng ngập ngừng không kém. Không phải hắn thực sự lúng túng, hắn quá rõ câu trả lời nhưng vào lúc này. Hắn lại không tin tưởng vào chính mình nữa mà có vẻ hoang mang.

-Anh nói đi! – Tiểu Hồng nhìn vào sâu thẳm đôi mắt hắn, liên tục hỏi dồn – Anh có người khác rồi à? Là Thoại My sao? Anh thực sự quên em rồi à? – Và cuối cùng, cô dừng lại bằng giọng thất vọng – Anh còn yêu em không…???

Tiểu Hồng mím chặt môi, cố gắng cho nước mắt lặn vào trong, cố gắng cho Thiên Vũ không biết rằng ngay lúc này đây, cô yếu đuối. Nhưng tất cả lại trái ý cô, từng giọt nước mắt mặn chát cứ thế lăn dài trên đôi gò má xanh xao…

Vì em còn yêu vì em còn thương

Vì trong lòng em vẫn chưa quên được

Vì đêm từng đêm lệ hoen bờ mi

Vì trong lòng em vẫn còn bóng anh…

[ Vì em còn yêu – Thanh Thảo ">
« Trước1 ... 73747576Sau »
Chia sẻ lên: share facebookshare googleshare twitter
Nếu phát hiện truyện có sự cố như thiếu,sai sót,..các bạn vui lòng báo cho Admin Qua facebook để mình chỉnh sửa sớm nhất nhé.
http://fb.com/laukho.nuocmat.501
↑↑ | Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục với bài viết Biệt Thự Hoàng Tử-chirikamo (full)
TOP BÀI VIẾT
>>7 ngày làm gia sư - fmnghuy (full)
>>Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Xem thêm tác phẩm hot...
Trang Chủ | Reload | Liên hệ

Duck hunt