Người khách lạ đọc mục đó thật rõ và kỹcàng, trong khi bác bút ngắm ông ta trong gương và thấy ông bỗng rụt bàn tay trái lại - nó vốn đặt hờ hững trên tay ghế tựa - rồi thu hẳn vào trong chiếc khăn choàng.
Nhưng bác Bút đã kịp thấy. Bác đã kịp ghi nhận rành rành móng ngón tay cái dập nát, ối người cũng có những vết tật xấu như vậy, bác bút tự nhủ, nhưng người đàn ông liếc lên, và cặp mắt dò xét một cách nghiêm trọng của ông ta trong gương như dán vào khuôn mặt bác Bút.
- Vâng - bác Bút nói - Tôi chắc thằng cha ấy đã an toàn ở nước ngoài rồi. Họ công bố quá chậm.
Người đàn ông cười lớn.
- Tôi cũng cho là như thế.
Bác Bút phân vân, chẳng lẽ lại có nhiều người lại vừa dập ngón tay cái lại vừa có luôn răng nanh bên trái bịt vàng? Biết đâu lại chẳng có hàng trăm người như vậy khắp cả nước. Lại nữa: tóc bạc bạch kim (có thể nhuộm) và tuổi khoảng bốn ba. Không còn nghi ngờ gì nữa.
Bác nhớ lại chính xác số những thương tích tàn nhẫn trên thân thể nạn nhân ở Manchextơ - một bà già khá béo. Liếc ra cửa, bác Bút thấy phố xá đông nghịt. Thật dễ dàng, nếu như...
- Nhanh tay lên chứ ông - Người đàn ông nói, có vẻ nóng ruột nhưng vẫn đủ vui vẻ - Muộn rồi. Tôi sợ ông sẽ phải làm quá giờ.
- Thưa ông, không sao ạ - bác Bút nói - Hoàn toàn không hề gì ạ.
Không, nếu bác chạy vụt ra cửa thì gã khách hàng khủng khiếp này sẽ chồm lên, vồ lấy bác, lôi cổ bác trở lại và chỉ cần một cú đấm hãi hùng như hắn đã choảng bà cô hắn...
Vậy nhưng bác Bút vẫn ở vị trí thuận lợi. Một người quyết đoán sẽ hành động ngay. Bác có thể vụt ra phố trước khi gã khách hàng có thể ra khỏi ghế. Bác Bút bắt đầu đi vòng ra phía cửa.
- Gì thế? - Khách hàng hỏi.
- Thưa ông tôi chỉ ghé cái đồng hồ thôi ạ - bác Bút nói khẽ và dừng lại. Bác trở lại tủ hàng để lấy đồ. Nếu như bác nhanh nhẹn hơn - như các thám tử trong truyện trinh thám ấy - thì bác đã quan sát và gộp cả móng ngón dập với chiếc răng nanh bịt vàng để đi đến kết luận ngay và chạy ra mà báo động trong khi bộ râu gã khách hàng còn đầy xà phòng và mặt hắn còn đang bị trùm khăn. Hoặc giả bác có thể quệt đầy bọt xà phòng vào mặt hắn - chẳng ai có thể giết người hoặc chạy ra phố với cặp mắt đầy xà phòng.
Nhưng dù sao bác Bút cũng chẳng cần phải một mình bắt gã nọ.
"Tin tức dẫn đến việc bắt giữ - báo chí đăng thế là gì. Bác có thể báo cho họ rằng kẻ bị truy nã đến đây, rằng giờ đây hắn có thể có bộ tóc nâu, để râu nhưng ria đã cạo nhẵn. Chính trong khỏnh khắc này, một nguồn cảm hứng loé lên trong bác Bút.
Khi bác lấy một lọ thuốc từ tủ kính ra, bác sực nhớ đến con dao dọc giấy bằng gỗ kiểu cổ của bà cụ thân sinh bác. Con dao có khắc dòng chữ "Trí tuệ là sức mạnh ".
Giờ đây, bác Bút cảm thấy thoải mái và tự tin đến kỳ lạ. Đường kéo, đường lược của bác thật uyển chuyển và trò chuyện thật nhẹ nhàng khi bác bôi thật khéo léo thứ thuốc nhuộm nâu sẫm.
Phố xá đã thưa thớt khi bác Bút để khách hàng ra về. Bác nhìn theo cái thân hình to lớn đi ngang qua phố Grôxvenơ rồi lên chiếc xe buýt số 24.
Bác đóng cửa hiệu, và đến lượt bác cũng lên chuyến xe buýt số 24 để đến phố Hoaibôn.
Bác Bút kể lại tình đầu cho một viên thanh tra ăn vận sắc phục và mặt đầy nghiêm trọng. Ông ta chăm chú nghe câu chuyện và đề nghị bác nhắc lại cẩn thận chi tiết răng vàng, móng ngón tay cái và bộ tóc nguyên là đen rồi bạc, rồi đỏ và bây giờ thì là nâu sẫm.
- Còn một điều nữa - bác Bút nói - tôi tin chắc đấy.- rồi bác nói thêm - Tôi hi vọng đấy chính là thằng cha ấy, bằng không thì tôi sẽ hoàn toàn mất nghiệp.
Bồn chồn, hốt hoảng, bác vo viên chiếc mũ mềm trong tay nhô hẳn người ra bàn và hổn hển nói ra chuyện phản trắc nghề nghiệp ghê gớm nhất đời mình. Chiếc Miranđa cập bến oxtenđ lúc 7 giờ sáng. Một thuỷ thủ xô vào phòng điện đài giữa lúc điện báo viên nhấc tai nghe ra.
- Đây: - anh ta nói - Đánhngay đi! Chắc có chuyện gì đây. Thuyền trưởng đã đến đồn cảnh sát. Ông lãnh sự đã lên tàu Điện gửi cảnh sát Anh.
Người đàn ông lên tàu đúng như nhận dạng. Vé mang tên Oatxơn. Hắn nằm lì trong cabin và không chịu ra. Đòi có ngay một thợ cạo. Đã thông báo cảnh sát Oatxơn chờ lệnh.
Với phong độ nghiêm trọng, thuyền trưởng rẽ một đám đông đầy kích động xúm quanh phòng thượng hạng số 36, vì đã có nhiều hành khách nghe được "có chuyện gì đấy ". Thuyền trưởng lạnh lùng gạt người hầu bàn, một cậu bé, khỏi cửa cabin. Ông lớn tiếng ra lệnh cho họ giữ mồm giữ miệng, năm thuỷ thủ săm sắn bên ông. Trong sự yên ắng bất thường, người ta nghe thấy ông khách trong cabin 36 đi đi lại lại trong khoang nhỏ, di chuyển đồ đạc loảng xoảng.
Ngay lúc đó, có tiếng chân bước đều trên boong. Sáu cặp ủng của cảnh sát Bỉ đang rón rén bước xuống thang. Thuyền trưởng liếc tờ giấy họ đưa cho ông rồi gật đầu.