Đứng trước cửa phòng An, Hoàng lặng lẽ quan sát cô giúp việc gõ cửa liên tục:
- An, mở cửa xuống ăn cơm đi cháu. Sắp đến giờ học rồi, không ăn sức đâu mà học.
- Cháu không ăn đâu, hôm nay không học, cô cứ xuống đi ạ.
Cứ thế, cuộc đối thoại tiếp diễn giữa “Không” và những lời khuyên nhủ.
Một phút…
Hai phút…
An vẫn không mở cửa. Hoàng ngỏ ý giúp để người phụ nữ trung niên có thể xuống sắp xếp công việc còn đang làm dở. Hoàng gõ nhẹ vào cửa phòng:
- An, mở cửa đi! Anh, Hoàng đây!
- Em đã bảo anh không cần đến cơ mà.
- …
- Anh… – Cánh cửa phòng bật mở. An yên lặng cho đến khi Hoàng bước hẳn vào.
An mặc bộ võ phục Taekwondo. Thời tiết đang lạnh buốt mà mồ hôi túa ra, nhỏ giọt trên vầng trán dô bướng bỉnh. Hoàng nhìn An yên lặng một lát, ánh mắt ẩn chứa điều gì khó đoán. An lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng: - Anh biết cái này chứ, có muốn thử vài quyền không? – An chỉ tấm đệm trải sẵn trên nền nhà.
Cuộc đấu bắt đầu ngay sau lời đề nghị của An. An đánh rất hăng nhưng một cô gái 18 tuổi dù thường ngày quen đấm đá khi đứng trước sức vóc của một chàng trai đang độ đôi mươi cũng không sao bì kịp. An bị Hoàng quật ngã sau khi bắt đầu không lâu. Hoàng tiến đến toan đỡ An dậy nhưng rất nhanh, An quật lại Hoàng nhân lúc Hoàng không đề phòng. An thở dốc, ghì chặt để Hoàng không có cơ hội thứ hai.
- Em phạm luật rồi.
- Tình yêu đâu có luật lệ, phải không?
- Em muốn nói gì?
- Chỉ là… – An nhắm chặt mắt, hôn nhẹ lên môi Hoàng. Thoáng cảm nhận hơi thở nóng ran đang phả ra.
4. Hoàng một mình ngồi gảy guitar trong căn phòng ngủ vắng lạnh. Hà Nội vào đông thực sự rồi. Cơn gió rít cứ gọi cửa luôn tục khiến đôi tay đỏ ửng lên. Suy nghĩ về An thoáng hiện về khiến ngón tay Hoàng lơ đãng trên những dây đàn.
Một buổi chiều, hai nụ hôn bất ngờ của hai cô gái gần như trái ngược, những câu nói lạ kì, những giọt nước mắt chưa từng thấy và cả những xúc cảm lần thứ nhất trong đời Hoàng có được. Có vẻ như thế giới của Hoàng đang có sự sắp xếp lại, vì sự xuất hiện của An chứ không phải Mây – cô nàng chủ quán hay chơi piano cho Hoàng hát ở phòng trà.
Chuyện con gái theo đuổi Hoàng xưa nay không phải hiếm. Hoàng không quá đẹp trai nhưng thông minh và nói chuyện rất có duyên. Hoàng lại nhiệt tình, với ai cũng tốt, cũng hết mình nên những hiểu lầm là điều khó tránh. Lâu dần cũng quen nhưng với một cô gái sớm chịu thiệt thòi như Mây, lời từ chối nói ra hay một thái độ lạnh lùng dường như quá khó với Hoàng.
Không hiểu sao trong lúc này, Hoàng nghĩ đến An, bỗng ước ao có lấy một tình yêu để làm điểm tựa những lúc chơi vơi.
- Tình yêu đâu có luật lệ, phải không?
Ừ, An nói đúng, tình yêu đâu có luật lệ, chỉ là một khắc hai trái tim cùng nhau đi lạc nhưng có lẽ, Hoàng đi quá giới hạn rồi.
- Đừng nghĩ đến chuyện gì. Việc của em bây giờ là vào đại học, em biết bố mẹ em kì vọng nhiều thế nào mà.
- Không, nó không được đáp ứng đâu. Thứ gì em thích, em biết rõ, em sẽ làm bằng được. Anh biết em dư sức vào ngôi trường đó, phải không?
- Sao anh biết được? Mà nếu thế, anh sẽ nghỉ để em có thời gian tự ôn tập.
Vòng tay ôm của An bất chợt ghì siết từ phía sau:
- Không, anh đừng như thế.
5. Sắp đến ngày thi nhưng An vẫn đi tập võ rất đều đặn. Hôm nay phòng tập vắng hơn mọi ngày. Được hơn một tiếng đấm đá hết mình, An thở mệt ngồi phịch xuống sàn. Anh chàng cao ngồng là bạn tập quen thuộc của An cười khì khì:
- Có muốn thử lại vài quyền Taekwondo không, anh thấy em quên nhiều rồi đấy.
An bỗng thừ người không đáp lại lời đề nghị ấy. Câu nói vô tình khiến An chợt nhớ đến Hoàng. Hoàng nghỉ dạy mấy tháng nay rồi, An cũng nói gắt với mẹ để không một vị gia sư nào phải đến nữa . Mẹ đã đồng ý ngay khi Hoàng chủ động đề nghị nghỉ vì phát hiện cái thái độ lạ lùng của An. Điện thoại cũng bị tịch thu khi những tin nhắn vu vơ của An chưa được hồi đáp.
Thất bại tình đầu của một cô gái 18 tuổi quá ư bướng bỉnh và chưa từng thất bại trong bất cứ chuyện gì đã khiến lòng tự cao của An bị tổn thương ghê gớm. An chọn cách quên để lỗ hổng trong tim mình dần được lấp đầy. Một trường đại học ở tận trong Sài Gòn – nơi xa lạ, không một ai quen biết được An xem là lựa chọn tốt nhất. An không chọn cách trách móc Hoàng, hay dằn vặt, hay đại loại cố níu kéo vì An hiểu, một chàng trai như Hoàng thích bảo vệ người con gái của mình chứ không phải An – cô gái bướng bỉnh thích thay người khác làm mọi chuyện. An đau, là tự mình thôi…
6. Hoàng ngồi ở phòng chờ sân bay, dán mắt vào bức thư dài hơn hai trang viết tay mới nhận được chiều qua, là An gửi. Hoàng không quá bất ngờ khi thấy dấu bưu điện ở Sài Gòn vì Hoàng biết, lúc nào An cũng chờ cơ hội này, để thỏa sức vẫy vùng theo cái cách m&agra