Những nụ cười mà Côra và Oxca trao đổi với nhau luôn nhắc nhở Giôn rằng hắn còn rất ít thời gian. Nếu Côra đã quyết định gì thì mụ hành động rất nhanh. Hắn nâng ly rượu lên và tự nhủ thầm "Vì ta", hắn uống hết cả ly bằng một hơi.
Sau bữa ăn, họ vào phòng khách uống cà phê. Lúc mười một giờ Oxca đứng dậy.
- Tạm biệt Côra. Mọi cái đều thật tuyệt vời. Tạm biệt Pholidơn - Hắn đi ra cửa.
- Tạm biệt Uônten - Giôn trả lời và đi ngang qua phòng vỗ vào vai khách - Đừng ngại gì hết. Hãy đến thăm chúng tôi khi nào anh muốn.
Uônten và Côra nhìn hắn ngạc nhiên, nhưng hắn không nói gì hết. Chẳng bao lâu vọng lại tiếng xe của Uônten.
- Hôm nay anh lạ lắm, Giôn - Côra lạnh lùng - Anh bị làm sao vậy? Tôi nghĩ hôm nay anh ngủ trong phòng làm việc của mình thì tốt hơn.
- Tại sao vậy?
- Chẳng lẽ anh lại chưa hiểu?
- Em muốn nói rằng, chúng ta.... ha, chấm dứt? Người ta muốn mời tôi ra khỏi cửa?
- Phải - Côra đứng trên ngưỡng cửa quay lại - Mai tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc với anh - Cửa đóng lại sau lưng mụ.
Giôn rót thêm rượu cho mình. Mailơ bước vào.
- Ông còn cần gì nữa không, thưa ông?
"Phải Mailơ, một vụ giết người nhỏ thôi mà". - hắn nghĩ. Sau đó, hắn mỉm cười và nói:
- Không, hôm nay thế đủ rồi. Chúc anh ngủ ngon.
- Chúc ông ngủ ngon, ông Pholidơn. - Mailơ bước ra. Giôn biết rằng ông ta sẽ về phòng mình ở nhà dành cho người làm, cách đó khoảng 15 phút đi bộ. Như vậy, trong nhà chỉ còn lại hắn và Côra.
Hắn uống thêm một chút rượu. Vào khoảng mười một giờ rưỡi, hắn đi vào căn phòng nhỏ và tháo khẩu súng săn từ trên tường xuống. Hắn nạp một băng đạn mới và lên đạn. Sau đó, hắn đi vào bếp tìm một cái gì có thể giúp mụ "vững bụng qua đêm".
Giôn lấy một miếng giẻ sạch từ trong thùng và đút vào túi. Sau đó, hắn tiến đến cánh cửa kính và mở toang nó ra. Dưới ánh trăng, nước kênh sáng lấp lóa như ban ngày. Trong rừng tối om vì những tán lá dầy đặc che hết cả ánh trăng. Đã đến lúc gọi Côra. Nhưng đầu tiên hắn cúi xuống nhặt một mẩu giấy kẽm xù xì đã nằm từ lâu dưới cửa sổ. Từ lâu, hắn đã để ý kiểm tra xem nó sẽ nằm ở đây bao lâu cho đến khi có ai đó bảo thằng làm vườn vô tích sự dọn nó đi. Hắn nhấc nó lên, quấn cẩn thận vào trong miếng giẻ để không bị xước tay.
- Côra - Hắn chờ một chút. Hắn biết rằng mụ đã nghe thấy nhưng vẫn kiên nhẫn nhắc lại - Côra, lại đây, nhanh lên.
Tiếng bước chân của mụ vang lên. Sàn nhà rung rinh dưới sức nặng của mụ.
- Có chuyện gì vậy Giôn? - mụ bước vào phòng.
- Lại đây, nhanh lên.
Mụ tiến lại gần cửa. Hàm mụ cử động, lúc nào mụ cũng nhóp nhép một cái gì đó.
- Ở đâu, Giôn? Cái gì vậy? Ở đâu...
Hắn giữ đầu sợi dây ở trong tay. Choàng khúc cong vào cổ mụ, hắn xiết mạnh ra phía sau, hắn cảm thấy sợi dây siết vào cổ mụ. Mụ quơ tay lên cổ, bám vào một cái gì đó. Mụ đã ngộp thở. Giôn kéo mạnh hơn, hắn xoắn sợi dây lại. Nhiều lần như thế. Côra giật lên một vài giây. Dưới ánh trăng, cặp mắt mụ nhìn chăm chắm vào Giôn dường như to hơn. Từ những chỗ đứt do dây thép gai đâm vào ứa máu ra. Mụ không kêu được một tiếng nào. Dưới cằm mụ trào ra một dòng thức ăn. Cuối cùng mụ ngã xuống sàn, mụ còn giãy giụa trong một vài giây rồi im hẳn.
Giôn nhấc khẩu súng lên và bắn hết cả băng đạn vào rừng. Sau đó, hắn chạy vào phòng cầm máy điện thoại và quay số.
- Alô. Sở cảnh sát đó phải không? Giôn Phơlidơn nói đây. Vâng đúng thế. Một chuyện kinh khủng đã xảy ra. Vợ tôi... Cô ấy bị giết rồi. Bọn tù ấy. Tôi bắn theo, nhưng tối quá... và... sao cơ? Phải, tất nhiên, tôi xin chắc là như vậy. Tôi bắn chúng nhưng không biết có trúng không, ông sẽ đến phải không? Tốt lắm. Tạm biệt. - Hắn bỏ máy xuống lò sưởi và mỉm cười. Kế hoạch của hắn thật tuyệt vời.
Mailơ bỗng xuất hiện ở cửa. Mắt ông ta mở tròn xoe như hai quả cầu.
- Ông Pholidơn... đài... ông Uônten...
- Vì Chúa, xin anh hãy nói cho đường hoàng xem sao - Hắn hét - Chuyện gì vậy?
- Đài... tôi... - Dần dần ông ta nói mạch lạc hơn, đã có thể hiểu được ý nghĩa - Bọn chúng đã giết ông ấy, ông Uônten ấy. Bọn tù sổng ấy. Đài nói là khoảng sau mười một giờ - Mailơ nuốt nước bọt một cách khó khăn - Khoảng 15 phút sau khi ông ta ở đây ra. Người ta bắt được chúng ngay sau đó. Thật là kinh khủng, phải không ông Pholidơn? Kinh khủng.
- Phải - Hắn nói một cách máy móc - điều ấy quả thật là kinh khủng. Hắn quay đầu về phía cửa kính. Khuôn mặt to phì của Côra vẫn nằm nguyên trên bực cửa. Đôi môi dán xuống khung cửa gỗ tạo nên một nụ cười lố bịch, còn đôi mắt chết thì nhìn thẳng vào Pholidơn.