Chỉ có mộng mới được như vậy, mà bây giờ nó đã biến thành sự thật trước mắt tôi. Với kẻ giang hồ sương gió như tôi, hơn bốn mươi tuổi đời, tôi không khi nào bị huyễn hoặc bởi những giấc mộng hão huyền.
Dày dạn, tôi thường quan niệm cuộc đời này chẳng khác chi một tổ kiến lúc nhúc những con sâu ti tiện bẩn thỉu. Hạnh phúc, mỗi lần ai nhắc tới nó, tôi vẫn cười lên sằng sặc, rồi dùng cái triết lý lịch lãm của tôi để chế giễu. Vậy mà bây giờ, tôi đâm ra yêu đời, tôi không hiểu sự gì đã thúc đẩy tôi có thái độ lệch lạc này. Tôi chỉ biết lòng tôi lâng lâng với thi điệu nhảy múa trong mộng vàng. Mọi vật đều thay đổi màu sắc, mọi người chung quanh mà mấy ngày trước đây tôi coi khinh như cỏ rác thì nay biến thành những hình ảnh đáng yêu. Nàng kiều diễm, thần tượng của tôi, đã có phép màu nhiệm làm thay đổi hết.
Đinh đoong, đinh đoong. Băng! Băng! Băng! Và một chập còi ré lên làm tôi giật mình. Người người nhốn nháo. Tàu đã đến Burlington.
Thuyền trưởng ra lệnh sửa soạn bỏ neo và thông báo cho hành khách.
Lẫn vào đám đông, tôi lẻn đến chỗ nàng đứng giả vờ bận bịu thu xếp hành lý, nhưng thật ra tôi chăm chú nghe giọng nói ngọc rơi tuôn ra từ đôi môi mọng đẹp như nụ hồng của nàng.
- Chúng ta xa nhau ở đây.
Nàng nói hơi run, vẻ cảm động, âm điệu trầm bổng.
- Ba rất ân hận, vì công việc ba không thể thiếu vắng ở New York đêm nay - Người quý phái đứng tuổi buồn rầu đáp.
Ông cụ hơi bực bội khi nhìn thấy tôi nên vội giục nàng:
- Thôi Adela ơi, xuống mau đi kẻo tàu chạy lại nhỡ.
Hai cha con nàng tay mang tay xách chen chúc theo làn sóng người xuống bến. Nàng đi sát qua mặt tôi, chiếc mạng đụng vào môi tôi làm tôi điếng cả người. Qua câu chuyện tôi được biết nàng đến thăm bạn bè ở Burlington, một tỉnh nhỏ ven bờ biển có những ngôi nhà nghỉ mát thơ mộng với mái ngói đỏ chót dưới ánh nắng.
Tôi tặc lưỡi tự nhủ:
- Mình cũng xuống đây luôn, không lẽ mình đã tìm thấy hạnh phúc nơi đây rồi còn bỏ đi đâu nữa.
Tôi trông với theo để ngắm chừng nàng khỏi mất hút, tất tưởi vơ hành lý xuống Burlington, không đi New York nữa.
Dẫy xe ba bánh xếp hàng dưới bến, các phu xe đua nhau co kéo du khách. Một anh mời tôi, tôi bằng lòng ngay. Anh ta xách hành lý của tôi quăng lên xe, ngẫu nhiên cũng chính xe anh này lại chở luôn hành lý của người đàn bà xa lại tôi đem lòng yêu.
Tàu lại rời bến, nàng đứng vẫy tay từ biệt cha cho đến lúc con tàu mỗi lúc một xa chỉ còn là cái chấm nhỏ mà thôi.
Trời nhá nhem tối, rặng cây phi lao rì rào với gió. Nhà nàng không cách xa bến tàu bào nhiêu, quặt vào một ngõ hẹp, tối và khuất, trông hoang vắng. Nhưng căn nhà thì lại rất xinh xắn, nàng bảo anh phu xe bỏ hành lý xuống trước cổng nhà.
Không bỏ lỡ cơ hội, tôi cũng cho người phu xe địa chỉ khách sạn cho anh mang hành lý của tôi tới đó trước.
Giờ đây chỉ còn tôi và nàng và thôi. Tôi bạo dạn tiến đến gần nàng, trống ngực tôi đập mạnh, hơi thở tôi hầu như bị ngắt ra từng khoảng. Nàng vẫn im lặng đứng ở cổng vẻ chờ đợi, những lời tôi bắt chuyện nàng hầu như không nghe. Tôi càng ngạc nhiên vì trong nhà chẳng thấy có bóng người, ngay cả tiếng chó sủa.
Bóng tối chụp đen xuống, sương mù làm nhạt hẳn ánh đèn đường. Bỗng nàng tiến sát hẳn đến bên tôi, khúc khích cười, từ từ đưa tây lên vén tấm mạng che mặt ra. Trời ơi! Suốt cuộc đời sương gió của tôi, chưa lần nào tôi bị kinh sợ đến như thế này. Tóc gáy tôi dựng đứng cả lên, mồ hôi trán vã ra.
Thì ra, phía sau tấm mạng kia là một cái mặt nhăn nheo của một bà già bảy mươi tuổi kèm với mùi hôi tanh muốn mửa xông thẳng vào mũi tôi. Đó là một khuôn mặt xác chết đã lâu ngày.
Tôi quay lưng chạy thục mạng, bên tai còn nghe rõ tiếng cười rít lên ma quái với mấy lời "Thế mà cũng tự cho mình là giang hồ, bà già bảy mươi lại ngỡ là con gái mười sáu!".
Cơn gió lạnh lùa vào xương sống rôi như muốn làm nó cứng lại.