- Nghe này! Các cậu có thể đi trễ hơn, sau khi cửa hàng đóng cửa không? Cả ba có thể gặp tôi đâu đó. Nhưng phải làm thế nào để cho bọn Mũi Méo không nhìn thấy.
- Đồng ý - Hannibal tuyên bố. Như vậy thì làm được. Nhưng trước đó Bob và Peter phải về nhà ăn tối. Ông có nghĩ là bọn cướp sẽ đi theo hai bạn này không?
- Tôi nghĩ là không. Bọn chúng đặc biệt quan tâm đến cậu. Cậu có chắc chắn là đi được mà không để bị phát hiện không?
- Hoàn toàn chắc chắn, thưa ông.
Hannibal đang nghĩ đến Cánh Cửa Đỏ trong hàng rào bao quanh kho bãi.
- Tôi xin báo trước là trễ lắm mới đến được - Hannibal nói thêm. Hôm nay là thứ bảy, đến bảy giờ cửa hàng mới đóng cửa.
- Không sao. Tám giờ được không?
- Dạ được.
- Tôi đề nghị gặp nhau ở công viên... Công viên Đại dương. Tôi sẽ ngồi trên băng, gần cổng vào, tôi sẽ đọc báo. Tôi mặc bộ complê nâu. Tôi dặn các cậu phải đến từng người một, sau khi kiểm tra chắc chắn là mình không bị theo dõi.
- Vâng, thưa ông. Chúng tôi sẽ cẩn thận.
- Và đừng nói gì cho ai cả trước khi chưa gặp tôi. Tôi phải nhận được báo cáo chi tiết của các cậu trước khi thông tin lọt ra ngoài, điều này vô cùng quan trọng. Hãy mang cho tôi các manh mối mà các cậu có. Rõ chưa?
- Rõ, thưa ông Grant.
- Vậy thì hẹn gặp nhau tám giờ tối nay nhé!
Khi Hannibal gác máy xuống, Peter mừng rỡ nói:
- Nghe không! Thưởng năm ngàn đô-la! Hannibal, sao cậu có vẻ không mừng. Có chuyện gì vậy?
- Ta chưa tìm ra mà.
- Nhưng sắp tìm ra. Hay đúng hơn là cảnh sát sẽ tìm ra, khi ông Grant chuyển thông tin của bọn mình cho họ. Có thể chú cảnh sát trưởng Reynolds sẽ cho phép bọn mình chứng kiến cuộc tìm kiếm! Được như vậy, thì hay quá!
- Sợ trung úy Carter sẽ ngăn cản - Bob nói.
- Dù sao - thám tử trưởng thở dài - thật đáng tiếc là hôm nay chú Reynolds lại đi công tác xa. Mình rất muốn báo cho chú ấy hay. Thôi kệ, nếu chú Reynolds quen với ông Grant....
Tiếng gọi bằng một giọng khoẻ mạnh ngắt lời Hannibal.
- Hannibal ơi! Khách cần tiền lẻ thối!
- Anh Konrad! - Hannibal thở dài - Mình phải đi lo chuyện cửa hàng đây. Mình đang trực mà... Bob! Peter! Mình giao cho các cậu sắp xếp mọi thứ vào rương và cho Socrate trở vào đó luôn.
- Ôi! - Bob kêu sau khi liếc nhìn đồng hồ - Mình phải ghé thư viện trước khi đóng cửa. Babal à! Lúc ra khỏi thư viện, mình bỏ quên áo khoác. Khi lấy áo, thì sẽ đến lúc về nhà rồi.
- Thôi được rồi - Peter nói. Mình sẽ lo cái rương một mình. Sau đó mình cũng sẽ đi về. Hẹn nhau tám giờ ở công viên, phải không?
- Đồng ý - Hannibal trả lời.
Ba Thám Tử Trẻ ra khỏi bộ tham mưu rồi chia nhau mỗi đứa một ngả. Peter không vui vẻ chút nào bước đến gần cái rương và Socrate.
- Sao? - Peter thách thức cái sọ. Sao hả? Mày có muốn nói gì không, khi thấy chúng tôi đã tìm ra manh mối.
Socate vẫn cứ nhe răng mỉm cười, nhưng giữ im lặng. Chương 14: BOB TUNG QUẢ BOM
Bob nóng lòng muốn báo cho Hannibal và Peter những thông tin thu thập được và đang đạp cật lực qua những nẻo đường Rocky về hướng Công viên Đại dương.
Cuộc hẹn với Grant được ấn định lúc tám giờ và Bob đang bị trễ. Sau khi ăn tối, Bob đã kịp xem qua đống báo cũ trong nhà xe. Bob đã tìm thấy bài báo đang tìm và bây giờ đang cố bắt kịp lại thời gian trễ.
Tuy nhiên, sau khi băng qua công viên, Bob thấy Peter và Hannibal đã đến trước rồi. Cả hai đang ngồi trên băng, nói chuyện hăng say với một người đàn ông trẻ, vẻ mặt khả ái. Bob dừng lại trước mặt ba người, trong tiếng xe rít lên khủng khiếp.
- Xin lỗi vì đến trễ! - Bob nói. Nhưng mình đã tìm được một thông tin...
- Có lẽ đây là Bob Andy! - Người đàn ông trẻ mỉm cười nói - Tôi là George Grant.
Ông bắt tay Bob, rồi đưa cho Bob cái bóp mở có tấm các đề tên và chức vụ ông.
- Giấy tờ tôi đây! - Ông nói - Để cho mọi chuyện rõ ràng.
Bob gật đầu, rồi ông Grant cất bóp trở vào túi áo vét.
- Hannibal ơi... - Bob bắt đầu nói.
Nhưng thám tử trưởng ngắt lời Bob.
- Bọn mình vừa mới trình bày với ông Grant những gì đã biết được qua thư của Spike Neely: chắc chắn tiền ăn cắp nằm giữa tường và lớp giấy dán tường tầng trệt nhà cũ của bà Miller.
- Các cậu làm việc xuất sắc thật! - Ông Grant khen. Công ty Bảo vệ các Ngân hàng chắc chắn sẽ vui mừng trao cho các cậu phần thưởng đã hứa. Nếu đúng các giấy bạc được giấu dưới lớp giấy dán tường, thì chắc chắn cảnh sát sẽ tìm ra khi lục nhà. Điều phiền phức là nhà có người ở. Sẽ phải cần đến một đống thủ tục trước khi cảnh sát có thể chính thức vào nhà và tiến hành gỡ giấy dán tường ra. Không hiểu...
Bob không thể nào im lặng lâu hơn nữa và nhất định tung cái tin giật gân của mình ra:
- Thì đó! - Bob kêu. Ngôi nhà này vẫn còn, nhưng không có người ở trong đó... và nhà sắp bị đập phá!
Tất cả chưng hửng nhìn Bob. Bob vội vàng cung cấp thêm thông tin.
- Lúc trở lại thư viện để lấy áo - Bob giải thích - mình có nghe một bà than phiền với người giữ thư viện rằng bà khó tìm nhà mới. Trước đó bà ở Maple Street và đã bị đuổi đi. Hiện bà ở Rocky. Khi bà đi rồi, mình có hỏi chị giữ thư viện xem chị có biết chi tiết chuyện gì xảy ra ở Maple Street không. Nghe nói, báo tuần rồi tường thuật chuyện này rất nhiều. Mình đã xem báo lưu và đọc các bài báo có liên quan. Tất nhiên là mình không thể mang báo đi, nhưng mình đã tìm được đúng số báo đó ở nhà. Mình có cắt bài báo đó ra mang đến cho các cậu xem nè.