Tiếng chuông điện thoại reng lên làm Hannibal giật mình. Thám tử trưởng vội nhấc ống nghe.
- Ba Thám Tử Trẻ! - Hannibal thông báo - Hannibal Jones nghe đây. - Tốt! - một giọng đàn ông đầy uy quyền nói - Tôi là George Grant!
Hannibal chau mày. Tên này lạ.
- George Grant hả? - Hannibal hỏi lại.
- Đúng. Cảnh sát trưởng Reynolds đã báo cho các cậu là ông ấy đã liên lạc với tôi chứ?
- Dạ không! - Thám tử trưởng trả lời. Chú ấy chưa bao giờ nói đến tên ông, thưa ông.
- Chắc là ông ấy quên! - Người đầu dây bên kia càu nhàu. Chính ông ấy cho tôi số điện thoại của cậu. Tôi là thám tử thuộc Công ty Bảo vệ các Ngân Hàng. Tôi đã chú ý đến các cậu từ ngày tôi được biết qua báo rằng các cậu đã mua cái rương của Gulliver Vĩ Đại ở một cuộc bán đấu giá.
- Sao ạ! - Hannibal nói và đột nhiên cảm thấy lo sợ.
Sự im lặng của người dầu dây bên kia như hàm chứa một sư đe doạ nào đó. Hannibal không lầm.
- Và tôi phải cảnh báo rằng có ba tên tội phạm hung dữ nhất bang Californie đang theo dõi sát gót các cậu. Bọn chúng rình rập các cậu ngày và đêm! Chương 13: TIN ĐÁNG SỢ
- Bọn chúng... bọn chúng dang rình rập chúng tôi à? - Hannibal nói lại bằng một giọng hơi run.
Peter và Bob, đang theo dõi cuội đối thoại qua loa cũng rùng mình.
- Đúng! Không những bọn chúng rình rập, mà còn đi theo các cậu sát gót. Bọn chúng tên là: Munger Mũi Méo, Benson Nhóc và Leo Dao Găm. Tất cả đã ngồi tù cùng lúc với Spike Neely. Bọn chúng hy vọng các cậu sẽ dẫn bọn chúng đến chỗ tiền mà Spike Neely đã giấu trước khi bị bắt.
- Chúng tôi... chúng tôi không thấy ai rình rập cả, thưa ông Grant.
- Tất nhiên là không thấy rồi. Bọn chúng là tay anh chị cao nghề mà. Bọn chúng đã thuê nhà bên đường, không xa kho bãi lắm, và dùng ống nhòm theo dõi các cậu. Khi các cậu ra ngoài, thì bọn chúng cũng đi theo.
- Chúng tôi sẽ báo cảnh sát - Hannibal đột nhiên lo sợ tuyên bố.
Bob và Peter nghe không mất từ nào trong cuộc nói chuyện điện thoại này và khuyến khích Hannibal bằng những cái gật đầu quyết liệt.
- Tôi đã báo ông cảnh sát trưởng Reynolds rồi - ông Grant nói - Ông ấy có đề nghị bọn chúng đi chỗ khác nhưng ông ấy không có quyền bắt giữ bọn chúng. Việc theo dõi các cậu không thể bị xứ phạt về mặt pháp lý. Cho đến nay, bọn chúng không làm gì hại các cậu... ít nhất là chưa.
Hannibal càng cảm thấy lo sợ hơn.
- Chú cảnh sát trưởng Reynolds có nói là có một số tội phạm nghĩ rằng chúng tôi biết chỗ giấu tiền - Hannibal thở dài - Có lẽ vì vậy mà bọn chúng theo dõi chúng tôi, để xem chúng tôi có dẫn bọn chúng đến chỗ giấu không... như ông đã nói lúc nãy!
- Vậy các cậu không nên thử tự mình tìm ra tiền! - Ông Grant khuyên - Không cần phải nói với các cậu tên Mũi Méo và đồng bọn sẽ ra tay như thế nào! Nhưng nếu tìm ra manh mối gì, thì các cậu nhớ báo cảnh sát.
- Trước kia chúng tôi không có... - Hannibal bắt đầu nói.
- Nghĩa là bây giờ các cậu đã có rồi hả?
- Dạ... thì... có - Hannibal thừa nhận. Chúng tôi vừa mới tìm ra một... manh mối đặc biệt rõ ràng!
- Các bạn thám tử giỏi quá! - Ông Grant thân mật nói - Hãy báo ngay cho ông cảnh sát trưởng Reynolds đi. Tôi sẽ gặp lại các bạn ở đó. Ta sẽ cùng nhau thảo luận. Rồi... À! Mà không được! Tôi vừa mới nhớ ra rằng ông Reynolds đi vắng suốt ngày.
- Dạ đúng - Hannibal nói - Chúng tôi có gọi điện thoại thử cho ông cảnh sát trưởng Reynolds. Trung úy Carter thay ông Reynolds, và không muốn nói chuyện với chúng tôi !
- Mà cho dù các cậu có đến gặp và giả sử ông ấy chịu nghe, thì tôi dám chắc ông ta sẽ giành toàn bộ chiến công về phần ông ta và sẽ không cho các cậu lĩnh tiền thưởng.
- Tiền thưởng à? - Thám tử trưởng hỏi lại.
Phía sau lưng Hannibal, Bob và Peter vui mừng nhìn nhau.
- Đúng! - Ông Grant nói - Công ty Bảo vệ các Ngân hàng treo giải thưởng mười phần trăm cho người nào chỉ được chỗ giấu tiền ăn cắp. Vậy là các cậu có thể nhận được năm ngàn đô-la đổi lấy một thông tin có giá trị. Lĩnh ngay khi tìm ra được tiền!
- Năm ngàn đô-la! - Peter thì thầm - Hay quá… Babal. Cậu hỏi ông ấy thử xem chính xác là phải làm gì để lãnh thưởng!
- Tôi có ý kiến như thế này - Grant nói tiếp. Nếu các cậu có thông tin gì về manh mối trực tiếp cho Công ty thì mọi việc sẽ nhanh hơn. Công ty sẽ chuyển cho cảnh sát và các cậu sẽ là những người ưu tiên hàng đầu để lãnh tiền thưởng. Các cậu sẽ lãnh trực tiếp, không qua trung gian! Thông tin của các cậu sẽ được ghi nhận ngay và các cậu sẽ được không được ưu tiên nếu có người khác mang thông tin đến cho chúng tôi. Xem nào, tôi có thể ghé qua chỗ các cậu và... Không? Sáng kiến này không được.
- Tại sao, thưa ông Grant?
- Nếu thấy tôi, bọn cướp sẽ nhận ra. Sợ bọn chúng ra tay. Tôi đề nghị khác. Các cậu hãy bí mật đến gặp tôi. Tôi ở thành phố.
Hannibal suy nghĩ rồi thở dài:
- Tôi không thể rời bỏ kho bãi ngay bây giờ - Hannibal giải thích - Tôi có trách nhiệm trông coi kho bãi. Chú thím tôi khoảng một hai tiếng nữa mới về.