Pair of Vintage Old School Fru
Niemvuigiaitri
Niemvuigiaitri.Xtgem.Com

Nơi Hội Tụ Mọt Sách
HomeTìm KiếmPh.Chat
>>>Phím tắt(ấn vào đây nếu thấy Xtscript error: timeout)
Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
↓↓ > > Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
MT932-HJ (Sáng Lập Viên)

Hannibal gác máy xuống rồi nhìn hai bạn.

- Càng nghĩ, mình càng tin là số tiền ăn cướp được giấu trong nhà bà Miller, bằng một cách thức đặc biệt tài tình. Cũng như mình tin rằng cái rương có chứa một manh mối chỉ dẫn.

- Cho dù có như vậy - Peter cương quyết nói - mình đã chán ngấy cái rương này lắm rồi! Mình không muốn nghe nói đến nó nữa! Các cậu đã thấy chuyện gì xảy ra với nhà ảo thuật Maximilien chưa! Bây giờ có kẻ đã gửi trả về cái rương mắc dịch này cho bọn mình. Mình không muốn giữ cái rương, nó nguy hiểm quá. Cứ để chú cảnh sát trưởng Reynolds tự xoay xở một mình!
- Thì ta đã thống nhất là sẽ hợp tác với cảnh sát rồi mà - Hannibal thừa nhận. Vây mình chịu thua, ta hãy giao rương cho chú cảnh sát trưởng Reynolds. Mình sẽ gọi điện thoại ngay cho chú!

Thám tử trưởng lại nhấc ống nghe, gọi điện thoại cho đồn cảnh sát.

Một giọng lạ, không được tử tế lắm, trả lời:

- Văn phòng cảnh sát trưởng Reynolds. Trung úy Carte nghe đây.

- Cháu là Hannibal Jones. Cháu xin được nói chuyện với chú cảnh sát trưởng.

- Ông ấy đi vắng, ngày mai mới về - trung úy Carter trả lời sẵng giọng - Sáng mai hãy gọi lại.

- Cháu có chuyện quan trọng cần thông báo với chú Reynolds - Hannibal giải thích. Chú biết không, dường như tụi cháu đã tìm ra một hướng...

Giọng nói bực bội của trung úy ngắt lời:

- Không sao đâu. Tôi bận lắm, mà tôi cũng không có thời gian nói chuyện với trẻ con. Ông cảnh sát trưởng có quyền để trẻ em nhúng mũi vào một số vụ. Nhưng riêng tôi rất ghét mất thời gian với trẻ em như cậu.

- Nhưng chú cảnh sát trưởng Reynolds đã yêu cầu cháu phải... - Hannibal định nói.

Một lần nữa, Hannibal bị ngắt lời.

- Ngày mai cứ gọi điện thoại!

Tiếng động ngắn ở đầu dây bên kia cho Hannibal biết Carter đã gác máy.

Phần mình, Hannibal cũng để ống nghe xuống, rồi rầu rĩ nhìn Bob và Peter.

Peter cười khúc khích:

- Mình có cảm giác trung úy Carter không ưa Ba Thám Tử Trẻ lắm.

- Dường như ông ấy chẳng ưa ai. Đặc biệt là thanh niên - Bob nói thêm.

Hannibal thở dài.

- Ông ấy phản ứng giống như đa số người lớn, cho rằng ta còn là trẻ con, không biết suy luận. Tuy nhiên, ta thường xem xét vấn đề theo một góc độ mới... Trong khi chờ, thì ta đành phải gác chuyện giao cho chú cảnh sát trưởng Reynolds sang ngày mai. Nhưng không được, ngày mai là chủ nhật. Nếu định mệnh đã cho ta thêm thời gian, ta hãy lợi dụng để lục soát rương của Gulliver một lần nữa và cố tìm ra manh mối màa Socrate đã nêu.

- Mình chán ngấy cái rương này rồi - Peter dõng dạc tuyên bố - Mình chán ngấy Socrate. Mình cấm nó không được nói chuyện với mình nữa.

- Mình nghĩ nó sẽ không bao giờ nói chuyện với ta nữa đâu - Hannibal đáp. Các cậu có để ý thấy là nó không bao giờ nói chuyện vào ban ngày không? Nó đã nói chuyện trong bóng tối trên phòng mình, rồi nói từ bên trong rương, không bao giờ nói trực tiếp.

- Nó cũng đã nói "Bậy bạ!” với thím Mathilda mà - Bob nhắc.

- Đúng. Mình cũng không hiểu tại sao - Hannibal thừa nhận. Dù sao, ta cứ mở thử rương và xem qua bên trong. Có thể người ta có lấy đi một cái gì đó trước khi gửi trả về cho ta.

Ba Thám Tử Trẻ đi ngược lại lộ trình Đường Hầm số Hai, rồi mở rương ra. Bên trong, tất cả vẫn y như trước. Socrate được gói trong vải lót màu tím nằm trong một góc rương... còn bức thư vẫn còn dưới lần vải lót.

Hannibal lấy Socrate ra, tháo vải gói rồi đặt cùng cái dĩa làm đế trên máy in. Sau đó Hannibal lấy bức thư.

- Ta đọc lại đi! Hannibal quyết định.

Một lần nữa, Ba Thám Tử Trẻ cúi xuống đọc bức thư. Và một lần nữa không thấy bức thư có gì bí ẩn.

Bệnh viện Nhà tù Quốc gia

17 tháng bảy

Gulliver thân,

Spike Neely, bạn xà lim cũ, đang viết cho anh đây. Hiện tôi đang nằm ở bệnh viện nhà tù, và có lẽ không còn sống được bao lâu nữa.

Tôi có thể thể cầm cự thêm dược năm ngày nữa, hay ba tuần, hay thậm chí hai tháng. Bác sĩ cũng không biết chính xác. Nhưng dù gì, đã đến lúc chào vĩnh biệt anh.

Nếu có đi Chicago, anh hãy ghé thăm ông anh họ Danny Street của tôi. Chào anh ấy dùm tôi. Tôi muốn viết cho anh dài hơn, nhưng không thể.

Bạn anh.

SPIKE.

- Nếu trong đây có một manh mối nào đó - Hannibal lầm bầm - thì mình không tài nào tìm ra. Không hiểu... Ê, khoan đã! Mình có sáng kiến này... Xem này!

Hannibal đưa lá thư và phong bì cho Bob.

- Cậu có thấy ta đã bỏ qua cái gì không?

Bob nhìn, không hiểu.

- Không - Bob thú nhận. Mình không thấy gì đặc biệt.

- Tem trên phong bì! - Hannibal nói rõ. Ta quên kiểm tra xem có giấu bức thông điệp nào phía dưới không?

Bob nhìn hai con tem, khá đẹp, được phát hành để kỷ niệm một cuộc triển lãm nông nghiệp nào đó. Một con tem kỷ niệm về chăn nuôi, trị giá hai cents. Một con tem kỷ niệm Nông nghiệp và trị giá bốn cents.

Bob cầm phong bì, sờ nhẹ. Khuôn mặt Bob đột nhiên sáng lên.

- Babal ơi! - Bob thốt lên - Cậu nói đúng! Có cái gì đó dưới một con tem. Dường như con tem bốn cents dày hơn con tem hai cents!

Đến lượt Peter sờ thử mấy con tem và cũng có ý kiến giống Bob. Con tem bốn cents có hình một nông dân đang cày và rõ ràng là dày hơn con tem kia... nhưng không đủ để phát hiện chỉ bằng mắt thường.
« Trước1 ... 2425262728 ... 34Sau »
Chia sẻ lên: share facebookshare googleshare twitter
Nếu phát hiện truyện có sự cố như thiếu,sai sót,..các bạn vui lòng báo cho Admin Qua facebook để mình chỉnh sửa sớm nhất nhé.
http://fb.com/laukho.nuocmat.501
↑↑ | Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục với bài viết Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
TOP BÀI VIẾT
>>7 ngày làm gia sư - fmnghuy (full)
>>Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Xem thêm tác phẩm hot...
Trang Chủ | Reload | Liên hệ