Bob và Peter do dự, nhưng Hannibal vội vàng làm đúng theo yêu cầu của anh phóng viên, nên Bob cũng ra đứng sau rương. Khi đó, Bob để ý thấy trên nắp rương xưa kia có viết ba từ vẫn còn rõ: Gulliver Vĩ Đại.
Fred Brown ra lệnh:
- Đứng yên nhé!
Ánh đèn flash loé lên. Hình đã chụp xong.
- Cám ơn - anh phóng viên nói với ba thám tử - Bây giờ xin cho anh biết tên đi! Và các em có thể giải thích tại sao các em từ chối không bán lại rương này với giá ba mươi đô-la không? Giá hấp dẫn mà! - Ồ - Hannibal thản nhiên trả lời - chỉ do tò mò thôi. Em nghĩ rương này xưa kia là của một diễn viên và tụi em muốn xem trong đó có gì. Tụi em đã mua rương để chơi, chứ không phải để kinh doanh.
- Vậy em không hy vọng trong đó có châu báu của Nữ hoàng à? - Fred hỏi.
- Nói đùa thôi - Peter kêu - Nhưng trong rương có thể có quần áo cũ.
- Có thể! - Anh phóng viên trẻ thừa nhận - Anh thấy cái tên viết trên rương “Gulliver Vĩ Đại”, dường như tên nhà hát. À nói về tên, các em chưa cho anh biết quý danh!
- Đây - Hannibal nói - danh thiếp của tụi em đây. Tụi em là ờ ờ… thám tử.
Hannibal đưa cho anh phóng viên một danh thiếp mà ba bạn luôn mang theo. Fred đọc:
BA THÁM TỬ TRẺ
Điều tra các loại
???
Thám tử trưởng: HANNIBAL JONES
Thám tử phó: PETER CRENTCH
Lưu trữ và nghiên cứu: BOB ANDY
- Ủa! - Anh phóng viên dương mày lên nói khẽ - Vậy các em là thám tử hả? Nhưng ba dấu chấm hỏi nghĩa là sao?
- Đó là biểu tượng - Hannibal giải thích. Ba dấu chấm hỏi tượng trưng cho các vụ bí ẩn được làm rõ, các bài toán phải giải, các vấn đề phải giải quyết. Đó là nhãn hiệu chuyên môn của tụi em. Tụi em điều tra về tất cả những gì đáng quan tâm.
- Và hôm nay, điều được các em quan tâm là cái rương cũ của diễn viên này!
Fred Brown mỉm cười, rồi nhét tấm danh thiếp vào túi.
- Cám ơn các em nhé! Có thể các em sẽ thấy hình mình trong số báo ra tối nay. Tùy ban biên tập. Hy vọng ông tổng biên tập sẽ thích câu chuyện về các em.
Anh phóng viên vẫy tay từ giã, rồi ra đi. Hannibal cầm lấy quai rương.
- Đi, Peter ơi! Ta hãy mang cái này đi nhanh. Không thể bắt anh Hans chờ mãi được.
Bob đi trước dẫn đường, Peter và Hannibal nhanh chóng ra đến cổng. Peter hỏi Hannibal:
- Tại sao cậu lại cho anh phóng viên kia biết tên bọn mình?
- Để quảng cáo - thám tử trưởng trả lời. Bất cứ doanh nghiệp nào cũng cần quảng cáo để cho công chúng biết đến. Khoảng thời gian gần đây, các vụ bí ẩn hay càng hiếm đi. Nếu không nhanh chóng tìm ra một vụ để giải, thì ta sẽ bị lụt nghề mất.
Trong khi nói chuyện, ba thám tử đã vượt qua ngưỡng cửa phòng bán đấu giá và bước về chỗ Hans đang đậu xe chờ. Sau khi khiêng rương lên sau xe, ba bạn leo lên ghế ngồi, gần anh Hans.
- Về nhà nhanh đi, anh Hans ơi - Hannibal nói - Tụi em vừa mới mua được một món hàng và rất muốn xem kỹ hơn.
- Được rồi Babal! - Anh chàng tóc vàng vừa trả lời vừa nổ máy. Có thể cho anh biết các em đã mua gì không?
- Cái rương cũ! - Peter nói. Sếp ơi, nhưng cậu định làm cách nào để mở rương ra? - Peter nói thêm với Hannibal.
- Ở nhà có một đống chìa khoá - Hannibal đáp. Thế nào cũng có một cái chìa nào đó mở được!
- Hay ta bẻ khoá - Bob đề nghị.
- Không - Hannibal lắc đầu. Không nên làm hư rương. Ta sẽ thử làm nhẹ nhàng trước.
Đoạn đường còn lại diễn ra trong im lặng. Đến Thiên Đường Đồ Cổ, ba thám tử cùng Hans khiêng rương xuống xe. Thím Mathilda bước ra khỏi tòa nhà nhỏ dùng làm văn phòng.
- Trời đất, các cháu mua cái gì đấy - Thím thốt lên, hai tay chống hai bên hông. Rương này đủ xưa để có thể đoán rằng nó là hành lý của những hành khách trên tàu Mayflower (tên chiếc tàu Anh đã chở những người thành lập thuộc địa Anh sang Mỹ vào năm 1620).
- Thím nói hơi quá, thím Mathilda ơi! - Hannibal phản đối. Nhưng đúng là cái rương không mới lắm! Tụi cháu đã mua nó với giá một đô-la.
- Ôi! Vậy là chưa sạt nghiệp - thím Mathilda thừa nhận - Chắc là các cháu muốn lấy xâu chìa khóa để mở thử. Nó treo trong văn phòng!
Bob vội vàng đi lấy chìa khoá. Rồi Hannibal tiến hành thử từng chìa một vào ổ khóa. Sau khi loay hoay suốt nửa giờ, Hannibal bỏ cuộc. Không chìa nào mở được.
- Vậy thì làm gì bây giờ? - Peter hỏi.
- Phá thử không? Bob đề nghị lần thứ nhì.
- Chưa - Hannibal trả lời. Dường như chú Titus còn mấy chìa khóa nữa đâu đó. Ta hãy chờ chú về hỏi.
Thím Mathilda xuất hiện trở lại.
- Các cháu không được để mất thời gian phung phí như thế - Thím nói bằng một giọng không cãi được. Còn nhiều việc lắm. Các cháu đi ăn trưa trước đi, rồi thím sẽ giao việc. Cái rương cũ này chờ được mà!
Ba Thám Tử Trẻ hối tiếc tuân lệnh. Bữa ăn trưa được dọn trong ngôi nhà nhỏ hai tầng xinh xắn và tiện nghi, nơi Hannibal sống cùng chú thím. Nhà nằm đối diện Thiên Đường Đồ Cổ, phía bên kia dường.