-Thật không? Nhưng nó là loài hoa buồn. Anh ước mình sẽ không thích nó, nhưng anh không thể kìm lòng được mỗi khi nhìn thấy cánh hoa của nó bay đi. Giá như nó giống loài hoa khác, nở rồi tàn ngay bên gốc. Hay giống như Cỏ ấy, chạy dọc về phía chân trời một màu xanh bát ngát, mênh mông, rợn ngợp, rễ bám chắc xuống lòng đất với sức sống dẻo dai, lâu bền… Ít nhất thì cũng không theo gió bay đi… Phải vậy không?
-Ừm, mỗi loài có một đặc tính khác nhau, nếu đánh đồng chúng với nhau thì làm sao chúng có bản sắc riêng được. Nhưng sao anh lại hỏi chuyện này?
-Anh cũng không biết nữa. Anh cũng không hiểu sao lại nói chuyện này với em nữa. Có thể bởi vì anh vẫn nghĩ em vốn thích hoa. Nhưng thực sự anh luôn thích những gì lâu bền. Giá như mọi thứ với anh luôn lâu bền thì tốt biết mấy. Giá như đừng có điều gì biến mất. Như thế có phải tốt hơn không?
-Em không hiểu. Nhưng… bỗng nhiên em thấy anh trở nên khác lắm. Em cứ nghĩ anh là người hay vui hay cười chứ không phải người đa sầu đa cảm như vậy.
-Em thấy thất vọng sao?
-Không hẳn, à không phải. Em thích nhìn anh khi anh cười và vô tư nói chuyện với em. Nhưng em thấy sợ khi anh trở nên điềm tĩnh. Lúc ấy em có cảm giác anh là người thuộc về một thế giới khác chứ không phải là người đang đối diện nói chuyện với em.
-Một thế giới khác sao?
-Vâng, là quá khứ. Rất có thể là quá khứ bởi...
Tôi ngập nừng thì anh lấy ngón tay chạm vào môi tôi ra hiệu đừng nói thêm điều gì nữa.
-Em không ngốc chút nào nhưng anh có một yêu cầu được không?
-Vâng.
-Em có thể ôm anh không?
-Nhưng...
Anh quay mặt về phía những bức tranh vẫn còn đang dang dở. Tôi chợt nhận thấy mắt anh đã đỏ, nơi khóe mắt đọng giọt nước li ti. Tôi bối rối sợ rằng mình đã nói sai điều gì khiến anh phật ý. Tôi cúi mặt không nói. Trong đầu mông lung hàng vạn câu hỏi vì sao.
-Anh xin lỗi.
-Không sao ạ. Nhưng em có nhiều điều muốn hỏi.
-Anh biết, anh biết em đang muốn hỏi điều gì. Em có dám hứa là sẽ giữ bí mật những gì anh sắp nói không?
-Anh có tin em không? Vì sao lại là em?
-Vì em có nụ cười trong sáng, ngây thơ giống như người con gái thuộc về hoa bồ công anh.
Người con gái thuộc về hoa bồ công anh
- Anh Công Anh xem nè, chỉ cần thổi một cái là nó bay theo gió hết! Không hiểu sao em lại thích nhìn những hạt bồ công anh bay đi như thế. Anh thích không? - Anh không biết nữa. Nhưng anh lại thấy buồn. Em không thấy sao, nó bay đi và không bao giờ quay trở lại nữa.
Ngọc là một cô gái tốt và ngây thơ. Cô ấy rất trẻ con, thích mơ mộng, đôi khi không thực tế lắm. Nhưng với tôi điều ấy không quan trọng, bởi tôi yêu Ngọc rất nhiều. Chúng tôi chơi thân với nhau từ nhỏ, tôi lớn hơn Ngọc một tuổi và luôn tỏ ra là một người anh biết quan tâm, chăm sóc. Cuối năm lớp 11 tôi rủ Ngọc cùng với gia đình đi Đà Lạt du lịch. Ở Đà Lạt có rất nhiều những cánh đồng bồ công anh mọc dày hai bên đường và trên đồi. Tôi biết Ngọc sẽ thích nên đưa em đến đó chơi. Thấy em chạy nhảy vui vẻ trên cánh đồng bồ công anh, từng hạt nắng vờn nhẹ trên tóc em óng lên những vệt sáng nhỏ diệu kì, tôi thấy thật hạnh phúc. Trong ánh nắng mịn màng với hơi thở tươi mát của gió, hạt bồ công anh bay trắng xóa cả một vùng trời, tôi đã nói lời yêu em. Lúc đó tôi đã tự hứa sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này, khi mà Ngọc đặt lên má tôi một nụ hôn ngọt ngào và nói: "Anh là hoa bồ công anh của em. Đừng theo gió bay đi nhé." Chúng tôi luôn bên nhau, cùng đi chơi, cùng làm mọi việc với nhau. Có lần tôi cùng em đi phượt theo cung đường Tây Bắc để ngắm hoa bồ công anh mọc trắng hai bên đường. Trời Tây Bắc trong sáng, gió mơn man mát rượi. Chúng tôi ngồi bên nhau cùng ngắm bồ công anh bay trong gió. Ngọc vẫn giữ thói quen cũ khi chu miệng thổi những cánh bồ công anh và thích thú reo lên mỗi khi thấy cánh hoa nào bay thật cao. Nhưng em không hay biết rằng một ngày nào đó không còn xa nữa, em cũng sẽ bay thật cao, thật xa theo gió… Khi tôi năm nhất Đại học, Ngọc ở quê lo ôn thi hết lớp 12, xa nhà, tôi cũng không dành nhiều thời gian cho em, nhưng tôi không bao giờ quên gửi cho em những lời nhắn với hình hoa bồ công anh: "Hoa bồ công anh của em vẫn ở đây, bên cạnh em." Bắt đầu vào những tháng mùa đông tôi không còn hay nhận được tin nhắn của Ngọc nữa. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi cho em luôn bận suốt. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Nhưng vì đang bận cho công tác của đội tình nguyện lên Sa Pa vào tháng 12 nên tôi không thể về quê. Tôi vẫn liên tục gọi cho em nhưng không được. Vào một buổi chiều khi đang họp cùng với đội tình nguyện, tôi nhận được tin nhắn của Ngọc: "Hoa bồ công anh của em, anh ở đâu rồi?" Tôi nhắn vội cho em một tin: "Vẫn ngay bên cạnh em đây." rồi tiếp tục phát biểu với đội tình nguyện về kế hoạch đi Sa Pa. Không thấy em nhắn lại. Kết thúc buổi họp tôi vội vàng gọi cho Ngọc. Giọng em nhẹ nhàng cất lên:
-Anh bận lắm à?
-Anh không thể liên lạc được với em mấy ngày qua? Vì sao vậy Ngọc? Không phải em bất cẩn để điện thoại lung tung đấy chứ.
-Tất nhiên là không rồi. Anh ơi, em muốn đi ngắm hoa quá! Bao giờ chúng mình có thể đi.
-Sẽ nhanh thôi. Khi anh đi Sa Pa về nhé. Hay em cùng đi Sa Pa với anh đi.
-Chắc không kịp đâu anh ạ. Gió đến sẽ mang bồ công anh đi.