Pair of Vintage Old School Fru
Niemvuigiaitri
Niemvuigiaitri.Xtgem.Com

Nơi Hội Tụ Mọt Sách
HomeTìm KiếmPh.Chat
>>>Phím tắt(ấn vào đây nếu thấy Xtscript error: timeout)
Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
↓↓ > > Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
MT932-HJ (Sáng Lập Viên)


- Anh đi vào xa lộ - Hans thông báo. Không ai dám bắt ta dừng xe giữa một dòng xe lưu thông dày đặc !

Hans vừa nói vừa rẽ sang phải và vẫn chạy nhanh, cho xe vào đường nhánh. Trong nháy mắt, xe tải nhẹ vào đường cùng với hàng ngàn xe đủ loại.

Chiếc xe kia không theo nữa. Có lẽ hai người trong xe đã hiểu rằng không thể nào buộc xe kia dừng (nếu đúng kế hoạch của bọn chúng là như vậy) trên một xa lộ đầy ắp xe chạy. Mà cũng chắc chắn là trên xa lộ xe bị cấm không được dừng lại.

Chiếc xe đen đi tiếp trên con đường bình thường và chẳng bao lâu biến mất.

Hans lớn tiếng tự khen mình:

- Hay quá! Bỏ được bọn chúng rồi! Nhưng anh rất muốn tìm lại hai tên đó, chỉ để mắng bọn chúng một trận! Babal ơi, bây giờ ta đi đâu dây.

- Về nhà, anh Hans à - Hannibal trả lời - Peter, cậu bị làm sao vậy? Trông cậu lạ quá.

- Mình càng lúc càng không thích cuộc phiêu lưu này! - Peter càu nhàu. Một cái sọ nói chuyện giữa ban đêm. Những người toan lấy trộm rương. Những người khác nữa - hay cũng là những người ấy - chạy xe rượt theo ta... Mình thấy sợ quá. Mình khuyên cậu là nên thôi vụ này đi, Babal à.
- Ta đã đến một điểm khó bỏ cuộc - Hannibal đáp - Ta đã bị lún vào vụ bí ẩn này đến tận cổ rồi và có lẽ ta sẽ buộc phải làm sáng tỏ nó, dù muốn hay không!
Chương 7: VĨNH BIỆT, SOCRATE!

Vừa về đến Thiên Đường Đồ Cổ, Hannibal và Peter bị thím Mathilda giao việc cho đến giờ ăn trưa. Đúng lúc đó, Bob về đến, sau khi làm xong nửa ngày ở thư viện thành phố. Khi ăn xong miếng tráng miệng cuối cùng, ba thám tử tập trung ở xưởng với cái rương cũ giấu dưới tấm bia.

Hannibal kể những gì xảy ra trong buổi sáng, mà Bob vẫn chưa biết, rồi nói thêm:

- Theo bà Zelda, tiền đã biến mất bằng một cách nào đó, vụ mất này có liên quan đến Gulliver Vĩ Đại.

- Có thể ông ấy lấy tiền rói bỏ trốn ra nước ngoài - Bob gợi ý.

Hannibal lắc đầu kịch liệt.

- Không. Bà Zelda có cho mình biết là ông đang cần giúp đỡ. Ông không còn thuộc thế giới con người nữa, rằng ông đã chết nhưng vẫn đang sống, rằng bà và dân Bohêmiêng mong thấy ông trở về với cuộc sống bình thường. Chắc chắn toàn bộ câu chuyện khá rối rắm, nhưng mình đã suy ra rằng Gulliver không mất tích cùng với số tiền, mà do số tiền này.

- Có thể ông ấy giấu tiền trong rương - đến lượt Peter đề nghị. Hay có thể có một băng cướp toan cướp tiền? Các cậu có nhớ anh Fred Brown đã nói gì không? Có nhưng kẻ mờ ám đang quan tâm đến Gulliver, trước khi ông biến mất.

- Nhưng tại sao ông lại để tiền trong rương? - Hannibal bắt bẻ - Nhưng đây cũng là một khả năng phải xem xét. Ta phải lục cái rương này thêm một lần nữa!

Rất tiếc! Nửa tiếng sau, sau khi đã nhìn qua kỹ lưỡng tất cả những thứ chứa trong rương. Ba Thám Tử trẻ cũng không biết dược gì nhiều hơn trước.

- Không có gì! - Peter thở dài để kết luân.

- Một số tiền bằng tờ bạc lớn có thể dược giấu trong vải lót của hành lý - Hannibal nói - Xem này… trong góc trái… vải lót bên trong rương có chỗ rách nhỏ.

- Cậu nghĩ tiền có thể giấu trong đó hả? - Bob hói. Lỗ rách này nhỏ quá.

Bob vừa nói vừa cúi xuống thò ngón trỏ vào chỗ rách.

- Có một cái gì đó! - Bob xúc động la lên. Có, có! Tờ giấy... có thể là một tờ giấy bạc!

Bob thật cẩn thận rút tờ giấy ra, đưa cho Hannibal và Peter xem.

- Không phải là tiền - Bob nói - Chỉ là bức thư cũ.

- Hừm! - Hannibal nói khẽ - Xem nào... Thư gửi Gulliver, tại khách sạn, và theo dấu trên phong bì thì cách đây khoảng một năm. Vậy là ông nhận được trước khi mất tích. Sau khi đọc thư, ông đã xé một góc vải lót trong rương để giấu thư vào đó. Điều này chứng tỏ rằng bức thư rất quan trọng đối với ông.

- Có thể thư có nói đến số tiền mà bà Zelda đã đề cập đến - Bob gợi ý - hoặc có thể thư cung cấp manh mối nào đó về tiền. Đọc nhanh đi, Babal! Mình dám cá phong bì này chứa một tấm các hay cái gì đó như vậy!

Peter và Bob xích lại gần Hannibal. Thám tử trưởng rút một tờ giấy ra khỏi phong bì. Trên đó chỉ có vài chữ viết tay.

Hannibal đọc lớn tiếng:

Bệnh viện Nhà tù Quốc gia

17 tháng bảy

Gulliver thân,

Spike Neely, bạn xà lim cũ, đang viết cho anh đây. Hiện tôi đang nằm ở bệnh viện nhà tù và có lẽ không còn sống được bao lâu nữa.

Tôi có the63 cầm cự thêm được năm ngày nữa, hay ba tuần, hay thậm chí hai tháng. Bác sĩ cũng không biết chính xác. Nhưng dù gì, đã đến lúc chào vĩnh biệt anh.

Nếu có đi Chicago, anh hãy ghé thăm ông anh họ Danny Street của tôi. Chào anh ấy dùm tôi. Tôi muốn viết cho anh dài hơn, nhưng không thể.

Bạn anh.

SPIKE.

- Chỉ là một bức thư bình thường thôi - Peter thất vọng thở dài. Của một người mà Gulliver đã quen khi ngồi tù. Chẳng có gì.

- Biết đâu! - Hannibal nói.

- Nếu thư không quan trọng - Bob nhận xét - thì tại sao Gulliver phải giấu làm gì?

- Đúng! - Hannibal tán thành. Phải, tại sao lại phải giấu? Rõ ràng ông ấy cho rằng thư quan trọng, vì một lý do nào đó.

Peter gãi đầu.

- Dù sao, thư không cung cấp thông tin gì về số tiền biến mất.

- Spike Neely đang nằm viện khi viết thư này - Bob nói - Dường như thư của tù nhân viết luôn bị kiểm duyệt trước khi gửi đi. Nên Spike Neely không thể đề cập đến tiền, nếu không sẽ bị lộ ngay.
« Trước1 ... 1112131415 ... 34Sau »
Chia sẻ lên: share facebookshare googleshare twitter
Nếu phát hiện truyện có sự cố như thiếu,sai sót,..các bạn vui lòng báo cho Admin Qua facebook để mình chỉnh sửa sớm nhất nhé.
http://fb.com/laukho.nuocmat.501
↑↑ | Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục với bài viết Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói - Alfred Hitchcock
TOP BÀI VIẾT
>>7 ngày làm gia sư - fmnghuy (full)
>>Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Xem thêm tác phẩm hot...
Trang Chủ | Reload | Liên hệ