- Nhận một trăm đô-la cũng hay chứ - Peter nhận xét.
- Có thể. Nhưng cái rương này nguy hiểm - Hannibal đáp - Lát nữa, mình sẽ gọi điện thoại cho ông Maximilien. Trước hết, mình muốn chụp bức thư này lại để đọc nó sau. Biết đâu, lỡ nghĩ ra điều gì.
Hannibal không có máy phôtô, nên phải chụp nhiều pô hình của bức thư và phong bì. Rồi Hannibal gọi điện thoại cho nhà ảo thuật, ông mừng rỡ thông báo mình sẽ đến ngay để lấy rương. Trong khi chờ ông đến, Hannibal nhét bức thư trở vào chỗ tìm thấy, dưới vải lót, rồi sắp xếp lại mọi thứ cho thứ tự trong rương. Trước khi đặt khay lên, chỉ còn việc cho Socrate vào, thế là Hannibal lên phòng lấy cái sọ.
Hannibal vừa bước vào phòng, thì thấy thím Mathilda như bị hoá đá và khiếp sợ nhìn cái sọ.
- Hannibal! - Thím ấp úng - Cái... cái này...
Thím run rẩy chỉ cái sọ.
- Dạ sao, thím Mathilda? - Cái vật gớm ghiếc này! - Thím đột ngột nổi giận lên lên - Cháu có biết nó vừa mới làm gì không? Nó nói thím: "Bậy bạ!”.
- Sao? - Hannibal thốt lên - Cái sọ nói chuyện với thím hả?
- Đúng! Thím vào đây dọn phòng cháu, rồi khi nhìn thấy nó, thím nói lớn: "Đồ gớm ghiếc, tao không biết Hannibal tìm đâu ra mày, nhưng tao biết một điều: mày sẽ không ở lâu dưới mái nhà tao. Đừng hòng! Tao không muốn mày ở đây”. Rồi... rồi... cái sọ này nói: “Bậy bạ!" rõ như thím đang nói chuyện với cháu bây giờ đây.
Hannibal nén một nụ cười.
- Nghe nói đây là cái sọ biết nói - Hannibal giải thích - Hồi xưa là của một nhà ảo thuật có một tiết mục độc đáo với nó. Chắc là nó nói: "Bậy bạ!” để chọc thím thôi.
- Chọc hả? Cháu gọi cái này là chọc hả? Một cái sọ nhe răng cười rồi kêu "Bậy bạ!” à? Thím không cần biết đó là cái sọ hay một con ngựa biết nói. Thím muốn cháu mang nó đi ngay chỗ khác, thím không muốn thấy cái thứ gớm ghiếc này nữa.
- Được, thím à! Cháu sẽ mang nó đi ngay. Cháu lên đây đề lấy nó mà.
- Vậy thì tốt!
Hannibal đăm chiêu trở về kho bãi cùng với Socrate và cái đế bằng ngà trong tay. Hannibal kể lại cho Bob và Peter nghe câu chuyện của thím Mathilda.
- Càng lúc càng bí ẩn hơn - thám tử trưởng kết luận. Thú thật, mình không hiểu nổi. Tại sao Socrate đã nói: “Bậy bạ!” với thím Mathilda.
- Chắc là nó có óc hài hước - Peter nói khẽ. Cậu bỏ nó nhanh vào rương đi.
- Không hiểu sau chuyện mới này - Hannibal nói - ta có nên giữ Socrate và rương thêm một thời gian nữa không.
- Không nên - Peter kêu.
Peter cương quyết chụp lấy Socrate, lấy bao bọc lại, cho vào rương.
- Thím Mathilda đã yêu cầu cậu làm thế mà - Peter nói thêm - mà bọn mình cũng đã thống nhất với nhau rồi. Bọn mình còn quyết định là sẽ nhượng lại cho ông Maximilien. Như vậy, bọn mình sẽ được yên tâm làm việc. Mình không có tâm trạng để chuyện trò với một cái sọ. Trò ảo thuật loại này không thuộc các vụ bí ẩn mà mình thích làm sáng tỏ. Rõ không?
Peter đặt khay vào rương, đậy nắp, khoá lại. Hannibal đang mở miệng để cãi, thì có tiếng Hans gọi.
- Babal! Babal ơi! - Hans la - Có khách tìm các em nè!
- Chắc là ông Maximilien - Bob nói.
Ba Thám Tử Trẻ vội vàng ra ngoài sân.
Bob không lầm. Đúng là nhà ảo thuật cao gầy đang đứng chờ ở đó, không thèm quan tâm đến các khách khác trong Thiên Đường Đồ Cổ đang đi qua đi lại giữa dòng hàng bày bán.
- Sao rồi cậu - Maximilen kêu lên khi thấy Hannibal đến - Cậu đã tìm lại được rương của Gulliver rồi hả?
- Dạ đúng, thưa chú - thám tử trưởng trả lời - Nếu chú vẫn còn muốn mua, thì cháu sẽ để lại cho.
- Tất nhiên là muốn chứ! Tiền đây... một trăm đô-la.
- Cháu không thể nhận một trăm đô-la để bán cái rương này - Hannibal tuyên bố. Cháu mua có một đô-la thôi. Chú cứ trả cháu một đô-la là được!
- Vây à! - Nhà ảo thuật không dám tin vào tai mình thốt lên. Cho tôi mạn phép hỏi tại sao cậu lại rộng lượng đến thế không? Cậu có lấy đi một vật quý giá từ cái rương này rồi?
- Dạ không có. Rương vẫn trong tình trạng như tụi cháu đã tìm thấy. Nhưng có một bí ẩn quanh cái rương này. Có những kẻ kiên quyết muốn chiếm đoạt cái rương. Cho nên sở hữu nó có thể là một điều nguy hiểm. Thậm chí cháu tự hỏi không biết có nên giao nộp cho cảnh sát, thay vì bán lại cho chú không.
- Đừng! Tôi không sợ nguy hiểm! Tôi đủ trí khôn để tự lo cho mình. Tôi là người đầu tiên tỏ ý mua rương và bây giờ tôi vẫn yêu cầu cậu bán lại cho tôi. Một đô-la của cậu đây.
Ông đưa tay lên, búng tay rồi bằng một động tác nhanh nhẹn lấy một đô-la từ sau tai Hannibal.
- Bây giờ, rương là của tôi! - Ông kết luận. Cậu đi lấy rương cho tôi, được không?
- Bob ơi! - Hannibal nói - Cậu giúp Peter mang rương ra đây được không?
- Mình quá vui mừng đến nỗi khiêng một mình cũng được! - Peter nói khẽ.
Một hồi sau, Bob và Peter trở ra với rương. Nhà ảo thuật nhờ hai bạn để ra đằng sau chiếc xe xanh đậu ngay cổng.