- Lúc đầu, cháu cũng nghĩ như thế, thưa chú. Nhưng sau khi cháu đi đến địa chỉ mà Socrate đã cho, cháu đã gặp bà Bôhemiêng Zelda. Bà có vẻ biết rõ Gulliver. Bà đã nói với cháu rằng Gulliver đã rời khỏi thế giới con người.
Cảnh sát trưởng Reynolds thở dài rồi ấy khăn ra lau trán.
- Và bà có nói đến tiền giấu đâu đó... bà đã thấy tất cả trong quả cầu pha lê hả? - ông lầm bầm. Vụ này lạ quá. Nhưng còn về bức thư mà các cậu tìm thấy trong rương rồi cho trở lại vào chỗ giấu... Cậu đã chụp hình lại! Tôi rất muốn xem hình.
- Dạ, để cháu đi lấy - Hannibal nói.
Hannibal chạy về xưởng, chui vào Đường hầm số Hai, bò nhanh về bộ tham mưu. Sáng sớm hôm nay, Hannibal đã tráng cuộn phim hôm qua, rửa hình ra và phơi. Hannibal chỉ rọi có một bộ hình bức thư và phong bì, nhưng từ phim âm bản, Hannibal sẽ dễ dàng rọi thêm mấy tấm nữa.
Hannihal cho mấy tấm hình khô vào phong bì, rồi trở ra, đưa cho cảnh sát trưởng Reynolds. Cảnh sát trưởng xem xét hình, rồi gật đầu.
- E rằng nội dung bức thư không cung cấp được thông tin gì cho ta - ông thở dài. Thôi, để tôi nghiên cứu kỹ hơn. Trước mắt, tôi nghĩ nên gặp nhanh bà Bôhêmiêng kia, mụ Zelda ấy. Tôi đề nghị cậu đi cùng tôi đến nhà bà, Hannibal à. Ta sẽ xem bà nói gì. Tôi có cảm giác bà đã không chịu nói hết cho cậu.
Bob và Peter hy vọng cảnh sát trưởng Reynolds cũng sẽ mời mình. Nhưng không, Hannibal nhờ hai bạn làm việc thay mình, rồi lên xe cảnh sát cùng ông Reynolds. Xe chạy ngay về hướng Los Angeles.
Trên đường đi, cảnh sát trưởng Reynolds nói với Hannibal:
- Đây sẽ là cuộc gặp không chính thức. Nhưng sợ bà im lặng như nấm mồ và không chịu nói gì cả. Dân Bôhemiêng rất kín. Thôi, ta sẽ cố moi vài thông tin. Tôi cũng có thể nhờ cảnh sát Los Angeles hợp tác, nhưng biết nói gì với họ? Không có chứng cớ gì rằng bà Zelda đã phạm luật.
Sau một thoáng im lặng để suy nghĩ, cảnh sát trưởng Reynolds nói thêm:
- Khi về tới văn phòng, sau chuyến di này, tôi sẽ ra lệnh điều tra về Spike Neely, kẻ viết thư cho Gulliver. Tôi muốn biết tất cả về tên này... những người hắn quan hệ và tất cả. Bằng mọi giá phải tìm hiểu điều gì ẩn đằng sau các sự kiện vừa rồi. Hai tên cướp không bao giờ vô cớ gây tai nạn ô tô chỉ để lấy cắp một cái rương bình thường. Chắc chắn bọn này đã theo dõi Thiên Đường Đồ Cổ. Chắc chắn bọn chúng đã thấy các cậu cho cái rương lên xe của Maximilien, rồi bọn chúng đi theo ông.
Hannibal không nói gì. Ở giai đoạn này của cuộc phiêu lưu, thám tử trưởng không có sáng kiến mới nào và đành phải thú nhận rằng mình hoàn toàn không biết làm gì nữa.
Xe cảnh sát chạy rất nhanh, chẳng bao lâu đến con đường có những ngôi nhà tồi tàn, nơi bà Zelda ở. Hannibal chỉ tòa nhà xấu xí, nơi đã diễn ra cuộc gặp giữa cậu và bà Bôhêmiêng. Cảnh sát trưởng Reynolds bước nhanh đến cổng và bấm chuông mạnh.
Ông chờ đợi cùng Hannibal. Không ai ra. Lần bấm chuông thứ nhì cũng không có kết quả. Cảnh sát trưởng Reynolds sậm mặt. Đột nhiên, một bà già bước ra từ nhà bên cạnh và réo:
- Nếu các người tìm bọn Bôhêmiêng - bà nói - thì họ đi rồi!
- Đi rồi! - Cảnh sát trưởng Reynolds thốt lên - Đi đâu?
- Làm sao mà biết được họ đi đâu! - Bà già cười khẩy nói - Bọn chúng đã cuốn gói sáng sớm hôm nay và bỏ đi trong mấy chiếc xe cà tàng. Không nói gì với ai cả! Đi luôn!
- Trời ơi! - Cảnh sát trưởng Reynolds càu nhàu. Thế là hướng điều tra bị cắt đứt! Họ đã đoán được hướng thổi của gió và đã biến trước không thèm chờ ta! Chương 9: ĐE DỌA
- Phiên họp bắt đầu! - Hannibal thông báo.
Bob Andy và Peter Crentch vừa mới ngồi xuống trước mặt thám tử trưởng. Ba Thám Tử Trẻ đang hội ý trong văn phòng nhỏ xíu ở bộ tham mưu.
Hannibal gõ bút chì xuống bàn, nơi cậu ngồi chủ trì. Bob và Peter nhìn sếp.
- Hôm nay - Hannibal nói tiếp - Ba Thám Tử Trẻ phải thảo luận về kế hoạch tức thời của mình. Có ai đề nghị gì không?
Do Bob lẫn Peter đều không nói gì, Hannibal nói thêm:
- Ta được trọn một ngày nghỉ hôm nay. Ta sẽ sử dụng thời gian như thế nào?
Hai ngày đã qua từ hôm cảnh sát trướng Reynolds đến. Hai ngày bình yên, không có chuyện gì xảy ra. Ba bạn đã không bị thất nghiệp, bỏ hằng giờ để sửa chữa những món đồ cũ mà chú Titus định bán lại kiếm lời.
Không ai đến quấy rầy ba bạn, khiến Bob và Peter rất mừng được sống trong không khí bình yên. Hai bạn đặc biệt vui mừng vì không còn vụ án là lùng về cái sọ biết nói và cái rương bí ẩn.
- Ta sẽ dùng ngày nghỉ để làm gì? - Hannibal hỏi lại.
- Hay ta đi lặn dưới biển đi? - Peter đề nghị. Thời tiết hôm nay tốt và bọn mình chưa lặn cũng phải hai tuần rồi. Sợ sẽ lụt nghề nếu không luyện tập.
Bob thích thú tán thành đề nghị của Peter.
- Mình đồng ý với Peter! - Bob kêu - Trời nóng, chắc là nước ấm lắm.
Ngay lúc đó điện thoại reng.
Ba Thám Tử Trẻ giật mình, nhìn chằm chằm vào máy điện thoại. Máy này được đăng ký theo tên Hannibal và được trả bằng tiền riêng của Ba Thám Tứ Trẻ. Ít người biết rằng đó là số điện thoại chính thức của Ba Thám Tử Trẻ. Điện thoại rất ít khi reng. Nhưng khi reng, thì thường là cuộc gọi quan trọng.