- Trong lá thư gửi Gulliver cách đây một năm - Hannibal nói - hắn có nhắc đến một người anh họ: Danny Street, ở Chicago. Có thể hắn để tiền ở đó không?
Cảnh sát trưởng Reynolds lắc dầu.
- Cảnh sát có nghĩ đến, Hannibal à. Như các cậu có thể đoán, nhà tù có đọc bức thư gửi cho Gulliver, trước khi chuyển đến người nhận. Thời đó, nhà tù có liên lạc với cảnh sát Chicago để nhờ điều tra về một người tên Danny Street. Kết quả điều tra: không thấy ai mang tên Street, mà ít nhiều có liên quan đến Spike Neely.
Cảnh sát trưởng Reynolds dừng một chút, rồi nói tiếp:
- Cuối cùng, kết luận là bức thư không có bí mật gì và cho gửi thư đi. Nhưng trước đó, thư có được cho kiểm tra xem có viết thêm cái gì bằng mực vô hình không. Mọi phân tích đều không cho kết quả gì.
- Cháu cũng có phân tích thư và không thấy gì khả nghi - Hannibal tuyên bố.
Theo thói quen, khi suy nghĩ cực độ, cậu mập véo môi dưới.
- Cháu nghĩ - Hannibal nói khẽ - rằng bọn tội phạm biết tin có thư gửi đi và nghĩ thư có chứa thông tin liên quan đến chỗ giấu tiền. Vì vậy mà bọn chúng đã bám sát theo Gulliver. Còn Gulliver thấy mình bị bọn tội phạm theo sát gót, đã hoảng sợ và quyết định biến mất.
- Trừ phi ông bị giết - cảnh sát trưởng Reynolds nghiêm trang nói - Rõ ràng Gulliver không bao giờ tìm ra tiền. Nhưng có thể có kẻ toan buộc ông khai chỗ giấu tiền, rồi điên tiết khi thấy không có trả lời... vì Gulliver không biết! Theo một kiểu, thì có thể cậu nói đúng... có thể ông đã hoảng sợ và tìm đường thoát thân bằng cách bỏ trốn, để lại cái rương.
Hanniball vẫn suy nghĩ.
- Có lẽ ông nghi Spike Neely có ý nói một điều gì đó trong thư - Hannibal tuyên bố. Nếu không, tại sao ông lại giấu thư? Xem nào! Giả sử ông cố ý biến mất. Rồi bọn cướp, cái bọn theo dõi ông và vẫn lảng vảng trong vùng, đọc báo biết tin cháu đã mua rương của Gulliver, thế là bọn chúng nghĩ rương chứa một manh mối nào đó cho phép tìm ra số tiền đánh cướp...
Cảnh sát trưởng Reynolds cúi ra phía trước, hết sức quan tâm.
- Nói tiếp đi Hannibal! Lý luận của cậu khá lắm!
- Vào buổi tối hôm đó, hóm có cuộc bán đấu giá - Hannibal nói tiếp - bọn cướp này đã toan lấy cái rương của cháu nhưng không thành công, vì chú Titus đã giấu rương. Sau đó, bọn chúng tiến hành theo dõi cháu. Trong lúc bọn chúng rình rập những gì xảy ra ở Thiên Đường Đồ Cổ, và tìm cách để lấy trộm cái rương quý giá, thì lại thấy cháu bán rương cho ông Maximilien. Thế là chúng đi theo nhà ảo thuật, buộc ông dừng xe bằng vũ lực, rồi chiếm đoạt cái rương! - Bởi vì bọn chúng rất muốn chiếm đoạt rương! - Peter kêu - Cháu rất mừng là rương đã được tống đi kịp thời. Tội nghiệp ông Maximilien phải chịu hết!
Cảnh sát trưởng Reynolds nhận xét, với giọng hơi nghiêm trang:
- Đáng lẽ tác cậu phải mang cái rương đến cho tôi ngay... ngay khi thấy nó nguy hiểm.
- Tụi cháu nói như thế với ông Maximilien, sau khi cảnh báo ông - Hannibal giải thích. Nhưng ông không chịu nghe, ông nhất định đòi lấy rương bằng mọi giá, bất chấp rương ngụy hiểm như thế nào. Tất nhiên là làm sao tụi cháu ngờ nổi rằng ông sẽ trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn do bọn cướp gây ra. Mà tụi cháu cũng không tìm được manh mối nào trong cái rương.
Cảnh sát trưởng Reynolds nhún vai.
- Thôi, chuyện đã qua rồi - ông nói. Nói lại cũng không được gì. Nhưng cuộc nói chuyện hôm nay đã dẫn ta đến một điểm quan trọng. Ta đều thống nhất với nhau để kết luận rằng bọn cướp tưởng rương có chứa một manh mối nào đó cho phép tìm ra chỗ giấu tiền, đúng không?
- Dạ hoàn toàn thống nhất! - Hannibal trả lời cho cả ba.
- Vậy - cảnh sát trưởng Reynolds nói tiếp - bây giờ bọn cướp đã có được cái rương. Bọn chúng đã lục soát thật kỹ. Và bọn chúng không tìm thấy gì cả. Vậy thì theo các cậu, bọn chúng sẽ nghĩ như thế nào?
Hannibal dần dần hiểu ra ý nghĩa những lời cảnh sát trưởng Reynolds vừa nói. Hannibal khó khăn nuốt nước bọt.
Bob cũng đoán được cảnh sát trưởng Reynolds muốn hàm ý gì và khi thấy Peter không hiểu, Bob giải thích nhanh.
- Bọn chúng cho rằng tụi cháu đang giữ manh mối mà bọn chúng không tìm thấy! Bọn chúng tin rằng tụi cháu đã lấy manh mối ra khỏi rương trước khi nhượng lại cho nhà ảo thuật Maximilien! Tóm lại, bọn chúng nghĩ rằng... rằng tụi cháu giữ cái chìa khoá cho phép đi đến chỗ giấu tiền!
- Úi chà! - Peter tức giận la lên. Nhưng không phải như vậy. Tụi cháu không hề giữ manh mối nào!
- Tôi cũng biết - cảnh sát trưởng Reynolds ngắt lời - Nhưng nếu bọn cướp nghĩ rằng các cậu có bất cứ thông tin nào liên quan đến chỗ giấu tiền, có lẽ bọn chúng sẽ quay lại để buộc các cậu cung cấp thông tin đó.
Ba Thám Tử Trẻ im lặng suy gẫm một hồi. Và chủ đề suy gẫm không có gì vui vẻ.
- Vậy chú nghĩ tụi cháu vẫn còn đang bị nguy hiểm à? - cuối cùng Hannibal hỏi.
- E rằng như thế thật các bạn à! - Cảnh sát trưởng Reynolds trả lời, nét mặt vẫn nghiêm nghị - Cho nên tôi đã quyết định cảnh báo các cậu. Các cậu hãy luôn cảnh giác. Nếu thấy kẻ nào khả nghi lảng vảng quanh Thiên Đường Đồ Cổ, hãy gọi điện thoại ngay cho tôi. Đồng thời, nếu có ai liên hệ với các cậu về cái rương này, thì các cậu cũng hãy báo ngay cho tôi biết. Hứa nhé?