- Nhưng sẽ không dễ đâu - Hannibal chỉnh với nét mặt lo lắng. Giả sử có một nhóm người nước ngoài đến kho bãi và tự xưng mình là khách hàng... Làm sao biết được họ có khả nghi hay không? Nhưng không sao! Nếu đánh hơi một kẻ khả nghi thật sự, tụi cháu sẽ báo cho chú.
Ba Thám Tử Trẻ rời khỏi đồn cảnh sát trong tâm trạng lo lắng và quay về Thiên Đường Đồ Cổ. Chương 10: HANNIBAL RA TAY
- Ô là la! - Peter lầm bầm - Càng tiến tới, mình càng không thích câu chuyện này! Mình không hề thích ý nghĩ bọn cướp tưởng bọn mình đang giữ những manh mối mà bọn mình không hề có. Không cần giải thích, mình cũng đoán biết bọn chúng dám làm những gì. Nếu bọn chúng kiên quyết ép bọn mình phải nói… Với loại người như bọn chúng, bọn mình sẽ không thể nào tranh cãi nổi...
Bob cắt ngang lời than thở của Peter bằng một nhận xét cay đắng:
- Vậy mà bọn mình cứ tưởng đã đánh đuổi được kẻ thù bằng cách bán đi cái rương!
Rồi Bob thở dài nói thêm:
- Cậu có sáng kiến gì không, Babal?
Ba Thám Tử Trẻ đã về tới xưởng kho bãi. Cả ba đều có bộ mặt rầu rĩ. Khuôn mặt tròn trịa của Hannibal đang nhăn nhó vì tập trung suy nghĩ.
- E rằng bọn cướp này chỉ tha cho ta khi đã tìm ra tiền - Hannibal nói - Cách thức tốt nhất để giải quyết vấn đề là ta tìm ra tiền cho sớm và nộp cho cảnh sát. Khi đó báo chí sẽ đăng tin trên trang nhất. Khi hay tin rồi, bọn cướp sẽ để cho ta yên.
- Giỏi quá Babal! - Peter mỉa mai nói - Lý luận tuyệt vời quá! Muốn được an toàn trở lại, thì bọn mình cần phải tìm ra một số tiền đang ngủ mấy năm nay trong một chỗ giấu nào đó! Một số tiền mà cảnh sát cũng không tìm ra nổi, mặc dù tìm kiếm rất lâu. Dễ quá! Cũng dễ như cưa khúc gỗ! Ta hãy nhanh chóng bắt tay vào việc để lam xong cho kịp trước giờ ăn trưa.
- Peter nói đúng - Bob tuyên bố. Ý mình muốn nói... bọn mình phải may mắn lắm mới tìm ra được số tiền ấy, trong khi không có hướng đi nào cả.
- Mình công nhận là sẽ rất khó - Hannibal nói. Nhưng mình nghĩ ta cứ tìm thử. Ta sẽ không được yên thân khi chưa tìm ra số tiền. Ngoài ra ta là thám tử mà, đúng không? Đây là một thách thức mà ta phải đối phó!
Peter chỉ trả lời bằng một tiếng rên.
- Bọn mình sẽ bất đầu cuộc điều tra như thế nào hả Babal? - Bob hỏi.
- Trước hết - Hannibal tập trung rồi tuyên bố - ta sẽ kiểm tra xem có chắc là tiền được giấu gần đây, trong vùng Los Angeles không. Dĩ nhiên vì nếu tiền giấu ở Chicago, thì ta không thể tìm ra nổi.
Nhìn theo bộ mặt Peter, thì rõ ràng cuộc tìm kiếm sẽ thất bại, dù là tìm ở Chicago hay ở chỗ nào khác.
- Sau đó - thám tử trưởng nói tiếp không thèm để ý thái độ dầu hàng của thám tử phó - ta sẽ cố gắng xác định lại những gì Spike Neely đã làm, đã đi đâu lúc ở nhà bà chị. Có nghĩa là ta sẽ phải liên hệ với bà Miller, đặt câu hỏi và cố moi thật nhiều thông tin từ bà.
Bob bắt bẻ:
- Nhưng chú cảnh sát trưởng Reynolds có giải thích với bọn mình rằng cảnh sát đã hỏi bà rất nhiều thời điểm đó rồi. Nếu cảnh sát không moi được thông tin gì có ích, thì làm sao bọn mình dám hy vọng nổi?
- Điều này thì mình không biết - Hannibal trả lời. Nhưng ta phải làm thử. Bà Miller là mối liên quan duy nhất với Spike Neely. Có thể việc đến gặp bà Miller không cho được kết quả gì, nhưng phải liều thử xem sao. Có thể ta sẽ đặt được những câu hỏi mà cảnh sát không nghĩ ra!
- Úi chà! - Peter kêu khẽ. Mình thật sự hối hận là đã để cậu đọc được mẩu tin báo đăng về cuộc bán đấu giá! Thôi, không nói nữa... Bao giờ thì bắt đầu hành động hả Babal?
- Trước hết... Hannibal bắt đầu nói.
Giọng nói khỏe mạnh của thím Mathilda ngắt lời Hannibal.
- Ăn trưa các cháu ơi! Vào bàn ngồi đi! Đồ ăn còn nóng này!
Peter đứng phắt dậy.
- Đây là những lời nói ngọt ngào đầu tiên vang đến tai từ khi mặt trời mọc! - Peter tuyên bố. Đi ăn đi. Sau đó, Babal sẽ trình bày kế hoạch, Babal nhé?
Vài phút sau, ba bạn đang ngồi trong nhà bếp của thím Mathilda. Thím đang múc món cừu nấu đậu vào dĩa.
- Sao Hannibal - chú Titus nói vui vẻ. Cháu đang làm gì? Nghe nói cháu có quan hệ với người Bôhêmiêng à?
- Người Bôhêmiêng?
Hannibal giật mình, ngước đầu lên khỏi dĩa thức ăn, nhìn chú Titus dò hỏi. Bob và Peter cũng ngưng tay.
- Phải - chú Titus giải thích. Sáng nay người Bôhêmiêng có đến kho bãi, lúc các cháu vào thành phố. Ồ! Họ không ăn mặc như người Bôhêmiêng, nhưng chú nhìn ra mà. Dù gì, chú cũng từng tiếp xúc nhiều với loại người này khi làm việc ở gánh xiếc.
Thời trai trẻ, ông Titus Jones đã đi nhiều theo một gánh xiếc lưu động nhỏ, ông phụ trách bán vé, rao mời khách, và thỉnh thoảng chơi một hai nhạc cụ nào đó.
- Người Bôhêmiêng đến đây à? - Hannibal hỏi.
- Đúng, chú đoán họ tìm cháu - Chú Titus nói tiếp với nụ cười trêu chọc - Họ đã nhờ chú nhắn lại với một cậu bé mập về một người quen. Chú cũng biết rằng cháu đâu có mập, Hannibal à. Cháu chỉ nhiều bắp thịt nhưng chú không hiểu tại sao người ta cứ nói cháu mập.