Gần như ngay sau đó, một người phụ nữ đứng tuổi, nét mặt thân thiện ra mở cửa.
- Chào - bà nói - Nếu các cháu đến mời đặt mua báo, thì rất tiếc là dì đã mua đủ báo rồi!
- Dạ không, tụi cháu không phả là nhân viên tiếp thị chào hàng - Hannibal trả lời - Cháu xin phép đưa danh thiếp cho dì được không ạ?
Hannibal vừa nói vừa đưa cho bà danh thiếp của Ba Thám tử trẻ. Bà Miller đọc tấm các và có vẻ ngạc nhiên.
- Các cháu nhỏ thế này mà đã làm thám tử hả? - Bà thốt lên. Thật khó tin!
- Chắc chắn là tụi cháu còn trẻ - Hannibal nói - nhưng tụi cháu vẫn là thám tử. Đây là tấm thẻ khác, hy vọng sẽ làm cho dì tin tưởng tụi cháu. Lần này, Hannibal đưa cho bà Miller thẻ của cảnh sát trưởng Reynolds, mang dòng chữ như sau:
“Chúng tôi xin xác nhận rằng người cầm thẻ này là trợ lý trẻ tình nguyện hợp tác với lực lượng cảnh sát thành phố Rocky. Tất cả những ai giúp đỡ người mang thẻ này sẽ được cảnh sát biết ơn.
Samuel Reynolds
Cảnh sát trưởng”
- Chúa ơi! - Bà Miller thốt lên với nụ cười trên môi. Đây là một tờ giấy đầy sức thuyết phục. Nhưng mục đích các cháu đến đây là để làm gì?
- Tụi cháu hy vọng dì sẽ giúp được - Hannibal thành thật trả lời. Hiện tụi cháu đang bị rắc rối và cần đến một vài thông tin. Thông tin về em trai của dì, ông Spike Neely. Câu chuyện hơi dài! Nếu dì cho phép tụi cháu vào nhà, thì cháu sẽ trình bày tất cả cho dì ạ.
Bà Miller có vẻ lưỡng lự, nhưng rồi bà mở rộng cửa.
- Thôi được - bà nói. Các cháu có vẻ đàng hoàng. Dì không muốn nghe nói về Spike nữa, nhưng dì sẽ cố gắng giúp các cháu.
Vài phút sau, tất cả ngồi trong phòng khách nhà bà Miller và Hannibal đang kể lại chuỗi sự kiện đã dẫn đến câu chuyện kỳ lạ, kể từ ngày mua một cái rương cũ tại một cuộc bán đấu giá.
Tuy nhiên, Hannibal không nói gì về Socrate. Cậu nghĩ rằng cái sọ biết nói là điều quá khác thường và bà Miller sẽ không tin và đâm nghi ngờ.
Hannibal kể đến phần cuối cùng của bản tường thuật:
- Cho nên rõ ràng có kẻ tưởng rằng cái rương của Gulliver có chứa một manh mối về số tiền bị giấu. Và do có thời gian cái rương thuộc tay tụi cháu, bọn cướp đang săn lùng tiền nghĩ rằng tụi cháu đã biết chỗ giấu tiền. Tụi cháu sợ bọn chúng sẽ ép tụi cháu phải khai ra chỗ giấu tiền... trong khi tụi cháu không hề biết gì. Tụi cháu đang bị rắc rối như vậy đó!
- Chúa ơi! Dì hiểu chứ! - Bà thốt lên - Nhưng không biết dì có thể giúp gì đây! Dì chưa hề biết gì về số tiền như dì đã báo với cảnh sát lúc điều tra. Trời đất! Dì không ngờ nổi rằng em trai dì lại là tội phạm... cho đến lúc cảnh sát đến hỏi cung dì về vụ cướp!
- Dì có thể nói lại cho tụi cháu nghe những gì dì đã nói với cảnh sát lúc đó - Hannibal gợi ý. Có thể tụi cháu sẽ phát hiện được một manh mối nào đó?
- Để dì thử kể lại. Chuyện xảy ra cách đây sáu năm rồi, nhưng dì vẫn còn nhớ rõ lắm. Frank - đó là tên thật của em trai dì, sau này hạn bè đặt cho bí danh là Spike - rời khỏi nhà từ lúc mười tám tuổi. Từ đó, hai chị em không gặp nhau nữa. Thỉnh thoảng, nó đến thăm vợ chồng dì và ở lại vài ngày. Nhưng nó không bao giờ nói gì về công việc làm ăn của nó.
- Bây giờ dì hiểu rằng mỗi lần ghé thăm, có nghĩa là Frank đang lẩn trốn sau một phi vụ nào đó. Nhưng thời đó, dì chỉ nghĩ là nó thích đi đây đi đó, không chịu ở lâu một chỗ. Khi dì hỏi nó làm việc gì, thì nó trả lời nó làm nhân viên mãi vụ. Nhưng dì có một điều tốt để nói về nó: mỗi khi nó ghé qua nhà dì là nó giúp chồng dì trong công việc của ông ấy.
- Thế chồng dì làm nghề gì ạ?
- Sửa chữa vặt. Anh ấy biết sửa hầu như mọi thứ, và sửa khá giỏi nữa. Khách hàng tranh nhau để được anh nhận sửa đồ. Anh ấy biết sơn nhà, dán giấy tường. Hay làm sàn nhà. Hay lắp đặt nhà tắm. Đúng, anh ấy rất giỏi tay nghề! Và anh ấy kiếm được nhiều tiền!
Bà dừng một hồi, rồi nói tiếp:
- Đó như tôi vừa mới nói, khi Frank - hay Spike, vì các cháu quen gọi như vậy rồi - đến thăm dì, cậu ấy cũng làm việc và giúp chồng dì trong công việc đang làm, bởi vì Spike cũng rất khéo tay. Nhưng lần cuối cùng thì cậu ấy lại không chịu đến với khách hàng cùng chồng dì. Spike rất căng thẳng. Cứ nghe tiếng động là giật mình, không dám ló mũi ra cửa sổ nữa.
- Chắc là đang lẩn trốn mà! - Peter nói.
- Đúng! Nhưng lúc đó thì dì đâu có biết. Đó là ngay sau vụ cướp ở San Francisco. Suốt một tuần, Spike cứ ru rú ở nhà một mình. Một mình, vì thời đó dì còn đi làm.
Bà dừng lại một lúc, như nhớ lại cho rõ hơn. Hannibal thúc khẽ:
- Rồi sao nữa ạ?
- Sao hả? Ồ! Spike vẫn tìm việc để làm, chứ không ngồi không. Cậu ấy sơn lại tầng trệt, dán giấy tường mới: Các cháu cũng biết rồi... thường thì vợ ông thợ sửa giày luôn là người có đôi giày xấu nhất. Chồng dì dược khách hàng gọi nhiều đến nỗi phải bỏ bê nhà mình. Tội nghiệp anh George thật. Anh làm việc quá nhiều…