Polaroid
Niemvuigiaitri
Niemvuigiaitri.Xtgem.Com

Nơi Hội Tụ Mọt Sách
HomeTìm KiếmPh.Chat
>>>Phím tắt(ấn vào đây nếu thấy Xtscript error: timeout)
Một vụ bắt cóc - Khuyết Danh
↓↓ > > Một vụ bắt cóc - Khuyết Danh
MT932-HJ (Sáng Lập Viên)

- Tôi xin anh, đừng hỏi nữa. Đây là vấn đề sống chết... nhất là đừng nói với ai cả... Không, không tôi không thể nói gì với anh, Đu... Tôi sẽ giải thích cho anh sau. Anh báo trước cho bệnh viện ngay bây giờ, quyết định có vẻ như là do một mình anh. Nhờ anh làm thế vì tôi, Đu, tôi van anh, tôi bỏ máy đây... Được chứ?

- Được.

- Cám ơn.

Kịch. Trán đẫm mồ hôi, Enjo Limiti bấm chiếc máy đen. Vật dụng đáng nguyền rủa, đồ quỷ sứ. Nó trở thành vật ám ảnh đối với ông. Phải nhanh chóng, chiếc máy thô bỉ này phải theo lời ông, tìm những người ông cần tìm.

- Alô! Tôi muốn nói chuyện với trung uý Giung, Alexăng Giung, rất gấp, bác sỹ Limiti đang gọi.

Giung... ông mới quen biết mấy năm nay, trong một vụ điều tra ở bệnh viện ông đi cùng cảnh sát trưởng. Một loại người lạnh lùng, lịch thiệp, đầu hói, lịch sự, khá giàu... có những nguồn thu hơi mờ ám, tính thô lỗ thường gây khó chịu.

Enjo Limiti và vợ gọi ông là "con người thối tha". Lúc đầu họ không thích ông. Enjo thường nói "con người thối tha làm việc này" hoặc "Con người thối tha nói thế này..." và rồi họ kết bạn với ông. Cuối cùng, "con người thối tha" không đến nỗi nào. Ông là người cảnh sát hết mình, láu lỉnh, đa nghi và nhanh nhạy. Nghề nghiệp từ máu thịt. Tính thô lỗ của ông đôi khi kỳ cục, tàn ác nhưng thường chính xác. Và đêm nay "con người thối tha" có thể giúp được ông. Bạn bè có thể cầu cứu nhau.

- Alexăng? Enjo Limiti đây...

"Con người thối tha vừa rời khỏi những khoái cảm của một bữa tiệc xã giao thời thượng, ở đó ông nghe một kẻ vô lại trở thành nhà văn nói dông dài và một bà tỷ phú đã già bảo trợ văn nghệ. Ông ngạc nhiên vì giọng nói của bác sỹ.

- Có điều gì vậy? Người ta cho là anh vừa bước trên cung trăng.

- Alexăng, tôi phải gặp anh ngay bây giờ. Đừng để mất một giây. Không gặp ở nhà anh hay ở nhà tôi. Anh biết địa chỉ ông anh vợ tôi chứ?

- Có. Không có thì giờ nói trước à?

- Không. Đề nghị anh... Chúng ta chỉ có mười lăm phút, tối đa là nửa giờ.

- Tôi đến ngay.

Kịch. Máy điện thoại trở lại im lặng. Vật dụng không hồn. Nhưng luôn luôn đe doạ. Phải bỏ nó, vắng mặt đi để hành động. Và thật kinh hãi đối với người bố phải cắt đứt sợi dây liên lạc duy nhất với con mình.

Enjo Limiti lấy nhanh chiếc áo khoác và chạy xuống nhà xe. Ngôi nhà càng trống vắng hơn, có đủ những đồ vật đang chờ. Những đồ chơi của Jiji trong phòng, chiếc giường, người máy trên tủ. Chiếc áo choàng nhỏ bé trong phòng tắm, màu xanh, có thêu một con thỏ.

Và chiếc máy điện thoại đen, câm lặng trên bàn giấy.

Đang chờ giờ gọi.

Bác sỹ đến nhà anh vợ trước viên trung uý hai phút. Ông này nghe trình bày, chăm chú, không hỏi lại. Rồi ông nhận xét: Tôi khâm phục sự tỉnh táo của anh. Thực vậy, tranh thủ thời gian là vấn đề quan trọng nhất.

- Tôi làm như quyết định hoãn ca phẫu thuật là do Đu, dó chính ban giám đốc bệnh viện nhưng tôi có cảm giác kẻ bắt cóc biết được những gì xảy ra trong bệnh viện.

- Có thể nó làm ở đấy chăng?

- Không có vẻ là bác sỹ, y tá cũng không. Theo tôi nó không thuộc trong hàng ngũ cán bộ bệnh viện nhưng được một người ở đó cho biết tin.

- Thông tin quý giá đấy. Có gì nữa không?

- Chẳng có gì cả ngoài ý nghĩ tên ấy điên.

- Mọi kẻ bắt cóc đều hơi điên. Nó không nói vì sao lại muốn để Hamintơn chết?

- Tôi không nghĩ đến hỏi nó điều đó. Ngốc thật.

- Có lẽ nó không trả lời đâu nhưng nếu nó gọi lại, và nó sẽ gọi lại thôi, anh cố gắng khai thác điều đó. Tất nhiên giữ chân nó lại càng lâu càng tốt.

- Không được đâu. Nó thay đổi chỗ gọi. Nó đã gọi ba lần và mỗi lần không quá hai phút.

- Cứ thử xem, đôi khi chỉ một giây mà phát hiện được chỗ gọi hoặc ít nhất xác định được một khi vực. Tôi, tôi đi xem phiếu nhân viên bệnh viện.

- Nếu anh không tìm được gì thì sao?

- Lại phải hoãn ca phẫu thuật.

- Không thể cứ lùi mãi được... Nêu ra lý do gì? Nhất là đối với người bệnh, với nhân viên?

- Phải tìm ra một lý do bác sỹ ạ... bất cứ điều gì, nếu cần đến phút chót anh bị tai nạn ô tô chẳng hạn, được chứ?

- Được.

- Anh về nhà đi.

New York ban đêm. Hàng tỷ ngọn đèn chiếu sáng, hàng tỷ vùng bóng tối. Jiji đang ở đâu đó. Xe bác sỹ Limiti về lại nhà xe. Ông lên thang máy bước ra hành lang, mở cửa căn nhà vắng lặng có chiếc máy điện thoại đen. Câm lặng.

Ông thức suốt đêm. Đen tối, câm lặng và đờ đẫn.

Do nhìn mãi vật dụng ngốc nghếch ấy, Enjo đâm bệnh vì nó. Một ý nghĩ muốn đập vỡ nó, nghiền ra thành từng mảnh nhỏ. Phá huỷ biểu tượng lo âu đó. Chưa bao giờ ông có thể nhìn một chiếc máy điện thoại theo cách đó.

Trước đến nay ông chưa bao giờ nhìn ngắm một chiếc điện thoại. Ông sử dụng nó, ít nhiều khinh thị nó.

Và thế là vật dụng này có quyền im lặng hoặc lên tiếng. Quyền sống và chết. Chiếc hộp kỳ cục, nhãn hiệu cầu kỳ, sơn đen. Nó ngự trị trong lúc này, nó thật quan trọng.
Nó im lặng đến mười giờ ba giờ rưỡi ngày hôm sau.

- Bác sỹ Limiti?

Giọng nói kéo dài, luôn bình tĩnh, lạnh lùng.
« Trước12345Sau »
Chia sẻ lên: share facebookshare googleshare twitter
Nếu phát hiện truyện có sự cố như thiếu,sai sót,..các bạn vui lòng báo cho Admin Qua facebook để mình chỉnh sửa sớm nhất nhé.
http://fb.com/laukho.nuocmat.501
↑↑ | Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục với bài viết Một vụ bắt cóc - Khuyết Danh
TOP BÀI VIẾT
>>7 ngày làm gia sư - fmnghuy (full)
>>Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Xem thêm tác phẩm hot...
Trang Chủ | Reload | Liên hệ